Đêm dài như vô tận
Bình minh chẳng mặt trời
Tiếng khóc nào u uẩn
Xé nát mảnh hồn tôi
Lạc loài bàn chân bước
Câu thơ nghẹn đắng lời
Giấy bút hờn nghiên mực
Con chữ buồn chơi vơi
Trái tim gầy quặn thắt
Cúi mặt giấu niềm riêng
Ốc đảo sầu hiu hắt
Mắt long lanh lệ viền
Những ngày xưa yêu dấu
Hãy chìm vào lãng quên
Mượn kệ kinh nương náu
Tránh xa chốn lụy phiền
Ốc đảo hổng an yên ha?


Trả lờiXóaNắng nóng quá xá, hì...

Trả lờiXóaỐc đảo chẳng an yên chút nào. Chỉ nghe nắng nóng và nỗi chán không rời.
Xóa