2018-10-29

DỆT KHÚC TÌNH THƠ








Trốn cái nóng oi bức Sài Gòn
Chuyến xe đêm 
đưa ta về thành phố của trùng trùng nỗi nhớ
Đà Lạt đây rồi!... Niềm vui òa vỡ!...
Vạt dã quỳ vàng rực đón chào ta!

Đã cuối thu nhưng hoa lá vẫn mượt mà
Khóm đỗ quyên tươi cười khoe sắc
Gió heo may thoảng vương hơi bấc
Liễu mơ màng xõa tóc ngắm tàn phai

Cứ ngỡ cô đơn… chiều phố núi lạc loài…
Cứ ngỡ một mình với nỗi sầu tê tái
Ly cà phê đen… để canh trường khắc khoải
Thao thức cùng trăng lạnh lẽo bên thềm

Hạnh phúc tưởng chừng sóng biển dịu êm
Ánh mắt nồng nàn… nụ cười hiền ấm áp!
Hiện hữu bên ta giữa dòng đời tấp nập
Cảm ơn Người… vững chắc một bờ vai!

Đà Lạt cuối thu… giũ bỏ nét u hoài
Có nhau rồi… đừng long lanh mắt lệ!
Giông bão đã tan ngại gì dâu bể
Thi tứ mênh mang…
Giấy bút đợi chờ…

Nhả chữ gieo vần…
Dệt lại khúc tình thơ!...










2018-10-28

BÊN ĐỒI QUẠNH HIU








Đứng giữa đồi quạnh hiu
Nghe rì rào gió hát
Phố núi ngập bóng chiều
Lời thông reo dìu dặt

Một mình ta đếm bước
Lá vàng trải lối qua
Đã mấy mùa xuôi ngược
Tìm đâu khúc giao hòa?

Từng níu mây gọi nguyệt
Sẻ chia nhau nỗi niềm
Thuyền ra khơi biền biệt
Nuối tiếc hoài con tim

Hoàng hôn tràn góc núi
Mảng tím nhuộm khoảng trời
Mắt rưng rưng hờn tủi
Dĩ vãng chìm xa xôi












2018-10-27

VÔ THƯỜNG







Vừa âu yếm
đậu bờ vai

Bỗng dưng tan tác
mới hay…
vô thường!

Đâu rồi
sợi nắng yêu thương?

Đâu rồi ngà ngọc
vấn vương một thời?

Ruổi rong
núi thẳm trùng khơi

Chỉ mong
giũ bỏ chơi vơi cõi lòng

Thu tàn
gọi dậy tiết đông

Còn ta
nỗi nhớ lòng vòng
chạy quanh!









2018-10-23

VU VƠ NGÀY MƯA








Cơn mưa vừa mới ghé ngang
Thị xã nhạt nhòa chìm trong biển nước
Mây xám giăng đầy mặt trời chưa thức
Đúng ngắm màn mưa nỗi nhớ ùa về

Mới giao mùa sao buốt giá tái tê?
Nhìn quẩn quanh chỉ mình ta vò võ
Chim họa mi thôi líu lo trên vòm cây trước ngõ
Khoảng không gian quạnh vắng đến nao lòng

Đã lâu rồi chẳng ghé lại dòng sông
Nghe sóng vỗ dập dềnh câu hờn trách
Con thuyền xa khơi lạnh lùng lữ khách
Mặc lục bình trôi nổi với tháng năm

Ta cô đơn giấu mặt khóc âm thầm
Bao thân tình giờ nghìn trùng xa cách
Kỉ niệm xưa giấu tận cùng góc khuất
Khúc tri âm một thuở đã phai tàn











NÍU SỢI NẮNG... GỞI NỖI NIỀM...









Sáng thức dậy lòng tràn cảm xúc
Ngắm hàng cây lá đổi thay màu
Đóa bằng lăng đầu cành thổn thức
Màu tím buồn trước ngõ nghiêng chao

Chợt ngẩn ngơ mùa thu đẹp quá
Chút heo may dìu dịu trên đường
Gió nhẹ hôn tóc dài óng ả
Áo lụa mềm vấp phải tơ vương

Nghe con tim rộn ràng khúc hát
Kỉ niệm xưa thoáng chốc ùa về
Níu sợi nắng bên tường lay lắt
Gởi nỗi niềm tận chốn sơn khê








2018-10-22

ĐI VỀ PHÍA MẶT TRỜI







Đã biết rằng 
đời lắm chuyện đổi thay
Sao cứ buồn 
để rưng rưng nước mắt
Mặc thiên hạ 
hay nói lời ngoa ngoắt
Mặc tình người 
bạc thếch tựa như vôi

Hãy đứng lên 
đi về phía mặt trời
Biết đâu chừng 
nụ cười tìm lại được
Cho vần thơ 
thôi không còn sướt mướt
Cùng lá hoa 
dệt khúc hát rộn ràng












TRÙNG VÂY








Ngày về tràn ngập lo toan
Phù dung cánh mỏng ngỡ ngàng sắc hoa
Mới rực rỡ đã phôi pha
Thời gian như thể xóa nhòa cổ kim

Dặm dài thiên lý kiếm tìm
Trong vô minh ấy cánh chim lạc bầy
Nói chi đến chuyện trùng lai
Thiên thu mấy kiếp u hoài dõi trông

Với tay chạm phải hư không
Trăng sao ngoảnh mặt lạnh lùng gió mây
Bao giờ thoát khỏi trùng vây
Hoang vu ốc đảo tháng ngày bình yên?








2018-10-21

NHẠT PHAI








Vần thơ một thuở
xa rồi
Ruổi rong
tìm kiếm
góc trời chân mây

Tội cho câu chữ
quắt quay
Chợt
nghe nuối tiếc
tháng ngày hồng xưa

Ở đây
sáng nắng
chiều mưa
Lầu mây quán gió
sớm trưa tự tình

Đêm dài 
sao chẳng bình minh
Khúc tri âm ấy
thôi đành nhạt phai!








ĐỘC THOẠI







Trời chuyển đen hướng đó
Em vội vã làm gì?
Tội nghiệp bàn chân nhỏ
Sợ lạc loài bủa vây!

Trời sẽ mưa to lắm!
Biết đâu chừng bão giông?
Áo hoa vàng lấm tấm
Chắc ướt át nao lòng!

Thôi em đừng sốt ruột
Chuyện tình đã dở dang!
Đâu cần gì ủ dột
Giọt đắng cũng tuôn tràn!

Chờ cho mưa ngớt hạt
Hãy thong thả lối về!
Đừng trở trăn quay quắt!
Đừng muộn phiền tái tê!










MẶC








Nào có hờn ai
có giận ai
Bao nhiêu sầu não
lẫn u hoài
Thả buông theo gió
chiều thu muộn
Khép mắt xa rồi
nỗi đắng cay

Một mình
giong ruổi với vần thơ
Mặc kệ thế gian
lắm hững hờ
Góc biển
chân mây
miền viễn xứ
Tháng ngày phiêu lãng
thỏa cơn mơ









2018-10-20

NGẨN NGƠ ÁO LỤA HOA VÀNG







Lẽ nào thu sắp ra đi
Heo may trước ngõ thầm thì sáng nay
Ngổn ngang tơ rối tháng ngày
Mùa về chẳng kịp giãi bày niềm riêng

Ưu phiền chồng chất ưu phiền
Nhớ mùa thu cũ lệ viền ướt mi
Thơ vần trĩu nặng sầu bi
Mỏi mòn đợi cánh thiên di góc trời

Bên thềm ngắm lá thu rơi
Nghe lòng quặn thắt rối bời ruột gan
Ai gieo chi cảnh bẽ bàng
Để cho áo lụa hoa vàng ngẩn ngơ











2018-10-19

CHÁN







Ngắm nhìn
điên đảo thế nhân
Thay đen đổi trắng
nghĩa ân nhạt nhòa

Mới vừa cười nói
hôm qua
Hôm nay ngoảnh mặt…
xót xa nỗi lòng!

Bỏ buông
mấy sợi rêu rong
Nhắm nghiền đôi mắt
mặc dòng nhiễu nhương

Tự dưng
cảm thấy chán chường
Xa rồi hai chữ yêu thương 
một thời










2018-10-18

THU TÍM






Trời đã cuối thu.
Sáng nay, tôi cùng chiếc xe đạp lang thang trên đường phố. Khí trời se se lạnh. Tôi có cảm tưởng đường phố vắng người đi bộ hơn mọi khi. Chắc có lẽ mọi người còn say sưa quấn mình trong chiếc chăn ấm. Tôi nghĩ như thế!
Không cần phải khom mình tăng tốc như thói quen thường có, tôi nhủ thầm với mình và với những vòng xe: “ Chạy chậm thôi nhé! ”. Bởi vì tôi mãi bận ngắm mùa thu còn đọng lại trên hoa lá, cỏ cây, trên con dốc giáo đường với đầy hoa bằng lăng tím…
Cảm giác hụt hẫng như sắp lìa bỏ một cái gì gần gũi lắm, thân quen lắm…làm tôi nghe thẫn thờ và thật nhiều nuối tiếc. Mùa thu sắp xa tôi thật rồi!
Tôi yêu mùa thu, yêu một cách mù quáng, say mê. Nhìn những chiếc lá vàng rụng rơi theo chiều gió, cảm xúc tôi dâng đầy. Rồi tiết trời dìu dịu với gió heo may tràn ngập không gian gợi cho tôi một tình cảm man mác. Hoặc những buổi hoàng hôn mây trời tím ngắt đã làm con tim tôi không ngừng thổn thức, xuyến xao.
Giai điệu trữ tình của những ca khúc mùa thu cứ quyện lấy hồn tôi. Này là Nhìn những mùa thu đi của Trịnh Công Sơn, Thu vàng của Cung Tiến, Mùa thu cho em của Ngô Thụy Miên, Thu quyến rũ của Đoàn Chuẩn, Giọt mưa thu của Đặng Thế Phong…và còn nhiều, nhiều lắm…
Và chính vì yêu mùa thu nên tôi cũng chỉ thủy chung với một sắc màu duy nhất: màu tím. Mỗi tuần lên lớp 5 ngày là năm màu áo tím luân phiên: tím than, tím Huế, tím  sim, tím môn, tím cà, tím bằng lăng…Và hầu như bạn bè, đồng nghiệp, học sinh, phụ huynh…ai cũng biết tôi đam mê màu tím. Mãi rồi hầu như người ta quên bẵng tên tôi mà chỉ nhớ tôi với cách gọi không nhầm với ai khác: cô-giáo-áo-tím!
Những lần báo cáo chuyên đề hay dạy thao giảng cho nhiều người xem, tôi đều chọn cho mình màu áo tím. Chính màu áo tím và chiếc kính cận gọng đen cho tôi sự tự tin hơn trước đám đông. Tôi có cảm giác mình thùy mị hơn, dễ thương hơn và duyên dáng hơn một chút.
Mùa thu sắp ra đi. Hồi tưởng lại, tôi chợt nhớ tôi của một thời áo dài tím mộng mơ ngày ngày đến lớp. Và bây giờ, với tôi, ngày ấy đã xa rồi…












TẢN MẠN CHIỀU CUỐI THU
















Sáng 16/10/2018, dẹp bỏ hết mọi ngổn ngang của đời sống, tôi leo lên hai chuyến xe buýt đến quán cà phê Cội Nguồn quận Bình Thạnh Tp HCM mừng sinh nhật lần thứ 8 của tạp chí Quán Văn.
Rất đông các nhà văn, nhà thơ từ mọi miền, xa nhất là Huế, Đà Nẵng, miền Tây sông nước cũng về tham dự đông đủ. Thật vô cùng cảm xúc khi được thả hồn trong không gian toàn văn, thơ, nhạc, họa lên ngôi. 
Những cây viết từ trước 75 thuộc thế hệ đàn anh tóc đã ngả màu nhưng nụ cười vẫn tươi roi rói. Đây chính là nơi trú ngụ yên ả của hồn thơ tôi. Thi đàn VN là chiếc nôi nuôi lớn hồn thơ Hoàng Thị Lãng Mây nhưng cũng hào phóng tặng tôi nhiều cay đắng. Tôi đã tốn quá nhiều nước mắt suốt bao nhiêu năm tháng cũng chỉ vì thói ganh tỵ, sân si... chung quy cũng do thơ hay, thơ dở. Là một giáo viên, tôi không can đảm đôi co hay có những lời lẽ khiếm nhã. Nếu còn ở lại Thi đàn, chỉ thêm một thời gian nữa, tôi sẽ tự biến mình thành như họ, cái kiểu giang hồ đội lốt nhà thơ!
Ai đó đã viết: “Cánh cửa này khép lại, cánh cửa khác tức khắc sẽ mở ra…”. Một lần café Nhật An cùng Danh từ Ý về và ĐTPY ở Tân Uyên, hai bạn đã giới thiệu tôi khung trời lý tưởng Quán Văn. Tôi như gặp lại người bạn cố tri sau bao nhiêu năm dài xa cách. Nơi đây hội tụ những con tim bao dung, những hồn thơ rộng mở. Không có biên giới của sân hận, chấp ngã hay gato như một số trang mạng khác. Và thế là hai năm nay, mỗi tháng một lần, tôi trở lại Sài Gòn, hít thở cái không khí văn thơ chảy tràn tận cùng mạch máu và tiếp thêm sức mạnh để tôi mạnh dạn buông bỏ những thị phi thường tình vô cùng chán ngán.
Nước mắt giờ đã gần như khô cạn. Tôi không thể để thơ đau thêm nữa. Lúc nhà văn Hoàng Kim Oanh giới thiệu tôi đã có 16 tập thơ, nhiều tiếng xì xào bàn tán: “Con tim bệnh hoạn mà bút lực mạnh mẽ không thể ngờ!”. Một độc giả nhờ chủ bút Nguyên Minh giới thiệu cho anh được gặp mặt và làm quen với tôi. Anh bảo thơ tôi nhiều cảm xúc và anh muốn có trọn bộ 16 tập thơ tôi đã xuất bản. Còn gì hạnh phúc cho bằng! Nhà thơ Kiều Huệ nhóm Lục bát SG đã nói với tôi như thế!
Vài dòng tản mạn chiều cuối thu. Trời buồn như muốn mưa!










ĐỨA CON TINH THẦN THỨ 16 - CHỈ CÒN TA VÀ THƠ







CHCN TA VÀ THƠ”
tiếng nói của trái tim tha thiết
yêu người, yêu đi, yêu thi ca

Bao năm tháng đã trôi đi, bao thăng trầm đã trải nghiệm để lại trong chúng ta đong đầy cảm xúc. Sẽ là rất tuyệt vời khi có thể ghi lại những khoảnh khắc của cuộc sống một cách trọn vẹn nhất thông qua nghệ thuật thi ca, bởi một lẽ thi ca là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, tìm về với thi ca là tìm về với chính bản ngã của mình. Những ai đyêu thơ, say thơ như Đỗ Mỹ Loan đều xem thơ lngười bn tri âm, tri kỷ, lnơi để gửi gắm những tâm tư tnh cm, những nỗi niềm tâm sự buồn vui. Với Mỹ Loan thtrên đời ny cnhững điều chỉ ni được bằng thơ.
Đc xong bn tho tập thơ “Chỉ còn ta và thơ” ca Đỗ Mỹ Loan trong lòng tôi bỗng tro dâng những cm xc kht. Trước hết tôi cm phục nghị lực phi thường ca chị bởi chị lngười biết vươn lên trong nghịch cnh: Ba mmất sớm phi ở với bngoi, một mnh chị gnh vc gia đnh nuôi 4 đứa em. Trong hon cnh đMỹ Loan vẫn cthể lm thơ mthơ li rất hay. Thơ chị rất giu cm xc vchứa chan tnh cm, nhthơ nhn cuộc sống qua lăng knh ca một tri tim luôn nng bỏng tnh người, tnh đời. Mỹ Loan lmột người con, người chu hiếu tho, vba mmất sớm nên bngoi chnh lngười mthứ hai ca chị. Chị luôn dnh cho Ngoi ca mnh sự knh yêu vbiết ơn vô bờ bến, mặc dù Ngoi đđi xa lâu rồi song hnh nh thân thương ấy mi khắc sâu trong tâm tr:
Mưa gọi dậy lúc nửa đêm
Choàng tỉnh giấc nghe chảy tràn nỗi nhớ
Mười lăm năm Ngoại thành người thiên cổ
Con một mình phải chịu cảnh mồ côi
Nằm nghe mưa con nhớ Ngoại vô ngần
Tiếng tí tách ngỡ lời ru êm ái
Gió ngoài hiên ngỡ bước chân của Ngoại
Nụ cười hiền… con nhớ mãi không thôi!
(Đêm nghe mưa nhớ Ngoi)
Trong thi tập ny Mỹ Loan viết rất nhiều về mưa bởi một lmưa thường gieo nỗi nhớ, mưa gõ cửa những hoi niệm đưa chị về miền ký ức xa xôi. Mưa đêm lm cho chị nhớ Ngoi khôn nguôi vmưa chiều li gợi nhớ về M: “Nhìn bàn thờ nghi ngút khói hương/ Tim quặn thắt nhớ mẹ hiền vô kể/ Mẹ là vòm trời che cho con ngàn dâu bể/ Con lớn khôn đi từng bước vào đời/ Chiều nay ngồi ngắm mưa rơi/ Nghe nhớ lắm lời ca dao buổi trưa hè mẹ hát ru con ngủ/
Tình yêu mẹ giúp con vượt thác ghềnh bão lũ/ Mãi muôn đời con yêu mẹ, mẹ ơi!” (Chiều mưa nhớ m). Mỗi lần nhớ về Mli tiếp thêm sức mnh cho Mỹ Loan vững bước trên dòng đời đầy dâu bể.
Mỹ Loan lmột người yêu đo vvậy mthơ chị mang đậm những triết lý nhân sinh ca nhPhật:
“Chủ nhật chẳng buồn cũng chẳng vui
An nhiên tự tại… chớ bùi ngùi
Thả trôi đi hết bao sân hận
Mượn chữ đề thơ… bớt sụt sùi…
(Chnhật ca tôi)
Với nhthơ, cuộc đời l“sắc sắc, không không”, đời người lbt nước vô thường, chỉ như một giấc chiêm bao, như ng mây bay ngang bầu trời: “Cuộc đời ngắn tựa chiêm bao/ Phù vân thoắt cũng bay vào hư vô/ Sắc không…không sắc…hững hờ/ Vui cùng con chữ…vần thơ tự tình!” (Mở cửa thng ba).
Mỹ Loan thường tm thấy sự an nhiên khi hòa mnh vo thiên nhiên vũ trụ, cỏ cây hoa l:
Nằm phơi mình trên cát/ Ngắm mặt trời đang lên/ Nghe rì rào biển hát/ Bọt trắng xóa dập dềnh/ Từng sợi vàng lấp loáng/ Trải thảm mặt nước xanh/ Biển vào xuân duyên dáng/ Lao xao khúc tự tình/ Nằm gối đầu lên sóng/ Nỗi buồn chừng đi hoang/ Hồn thơ như lắng đọng/ Giữa khơi xa ngút ngàn” (Biển xuân). Chị tm thấy sự bnh yên trong tâm hồn khi hòa mnh vo thơ, thng ngy rong ruổi bên vần thơ gp nhặt sự thanh thn, tm li niềm vui vsự yêu đời: “Em ngồi hong tóc trước hiên/ Gió ngang ghé đậu vai mềm ngẩn ngơ/ Mùa Xuân đến thật tình cờ/ Rộn ràng hoa lá bên bờ giậu thưa/ Buông vần nhả chữ say sưa/ Hồn thơ dào dạt như vừa tái sinh/ Nghe hương gió mới tự tình/ Lao xao khúc hát yên bình trong tâm” (Khc ht yên bnh).
Đỗ Mỹ Loan yêu đời, yêu đo, yêu thơ vcòn yêu cbao thế hệ hc sinh ca mnh. Chị còn nhớ như in ci ngy đầu tiên trong sự nghiệp “trồng người” ca mnh với biết bao bỡ ngỡ, bối rối:
Ngày đầu tiên đi dạy
Con tim cứ bồi hồi
Áo lụa trắng một thời
Còn thơm mùi vải mới

Ngày đầu tiên xa lạ
Rồi cũng thành thân quen
Kìa phấn trắng bảng đen
Lời giảng còn đọng lại

Ngày đầu tiên nhớ mãi
Ánh mắt nhìn vấn vương
Của trò nhỏ yêu thương
Dành cho cô giáo trẻ”
(Ngày đầu tiên đi dạy).

 “Chỉ còn ta và thơ” lnhững vần thơ chân thật, mộc mc mkhông kém phần sâu sắc, tinh tế chắc chắn snhận được sự yêu mến ca đông đo độc gi. Cthể khẳng định rằng giờ đây không phi chỉ còn “Mỹ Loan và thơ” nữa mcòn biết bao người yêu thơ vẫn luôn dõi theo chị, yêu thơ chị vđồng cm với những nỗi niềm chị gửi gắm trong thơ.


BBT Văn phòng sách & tri thức Việt





:)) :(( :) :-ss =)) :( :d @-) :p :-o [-( :-? :-t b-( =d>

Hướng dẫn viết nhận xét:
- Copy ký tự bên phải emo muốn chọn và dán vào khung nhận xét.
- Dán link ảnh trực tiếp vào khung nhận xét không cần dùng thẻ. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa.