2016-12-31

LỤC BÁT CUỐI NĂM





Cuối năm
thơ trốn đi chơi
Một mình ốc đảo
đứng ngồi không yên

Hoàng hôn
đã xuống bên thềm
Trăng non
lấp ló sau rèm
ngẩn ngơ

Còn chi đâu
để đợi chờ?
Xòe tay…
tay trắng…
mộng mơ xa rồi!

Con chữ
trăn trở khôn nguôi
Còn thơ
biền biệt góc trời lãng du!






TỎ BÀY





Chỉ vô tình gặp gỡ
Nào hò hẹn chi đâu
Để người phải nhắc nhở
Cứ nói hoài một câu

Rằng em phải về thôi
Rằng mùa thu đã chết
Rằng trời đông giá rét
Sẽ giết em lần mòn

Nhìn bóng mình héo hon
Yêu thương chừng phai nhạt
Cung đàn xưa lịm tắt
Thở than chẳng ích gì!

Lầm lũi bước chân đi
Đến tận cùng trời đất
Nỗi buồn cao chất ngất
Chỉ muốn khóc mà thôi!

Nước mắt cạn khô rồi
Quanh đây toàn xa lạ
Tưởng chừng như nắng hạ
Thiêu đốt trái tim đau

Thôi đành vẫy tay chào
Để không còn ray rứt
Hãy pha xanh màu mực
Nắn nót lời thơ êm

Mùa đông đã qua thềm
Gió bấc về tê tái
Mong mùa xuân trở lại
Hồn thơ nhẹ mỉm cười







2016-12-28

RỚT VẦN SÁU TÁM BÊN PHÀ







Nửa khuya
dừng bước bên phà
Sóng vỗ róc rách
nghe da diết buồn

Vẳng đâu đây
khúc tha hương
Câu vọng cổ
giữa đêm trường
thở than

Với tay
níu ánh trăng vàng
Rớt vần sáu tám
ngỡ ngàng tứ thơ

Phà Vàm Cống
chợt ngẩn ngơ
Giật mình
hư ảo mịt mờ trăm năm







2016-12-26

VU VƠ CHIỀU NHẠT NẮNG





Ghé thăm bậu sao nhà cửa vắng tênh?
Con chó nhỏ gừ gừ như muốn sủa
Mấy giò lan thò đầu bên song cửa
Vẫy tay chào … rực rỡ cả vườn thơ

Nhà bậu đẹp…đẹp đến nỗi ngẩn ngơ!
Ốc đảo của qua hoang sơ buồn bã
Thiếu sắc đỏ, vàng... chỉ lưa thưa cành lá
Giống như qua…mãi chẳng có nụ cười

Màu tím buồn lãng đãng áng mây trôi
Ngang qua ngõ cho qua nhiều cảm xúc
Thơ của qua chỉ là thân gỗ mục
Lắm bẽ bàng khi đứng trước thiệt thua

Đọc thơ bậu sao đầy vị cay chua
Qua ngỡ ngàng nghe lòng mình hụt hẫng
Muốn tìm bậu để trút cơn hờn giận
Nhưng làm sao qua giận bậu cho đành?

Bậu với qua là đôi bạn chí tình
Sẻ chia nhau từng ngọt ngào câu chữ
Cùng trải qua trận cuồng phong bão dữ
Thì nỡ nào trách bậu quá vô tâm!

Chắc tại qua nông nổi mới hiểu lầm
Rồi trách cứ để bậu thêm phiền não
Qua đã hiểu sau những ngày nắng ráo
Cơn mưa dầm làm thơ bậu trợt trơn

Hiểu nhau rồi tình bạn sẽ đẹp hơn!
Bậu mỉm cười…thơ sẽ bớt cô đơn!






LẺ BÓNG KHÓC CHƠI VƠI







Bậu buồn chi mà vật vã suốt đêm
Chẳng ăn uống, biếng cười và biếng nói
Có ai đâu mà chờ với đợi
Không tiếng dỗ dành…hờn dỗi uổng công!

Mới hôm qua bậu mặc áo lụa hồng
Chân mang hài thêu phượng loan rực rỡ
Bím tóc đung đưa thêm dài nỗi nhớ
Vậy mà giờ…ủ rũ mắt mi cay

Tội cho bậu vấp phải sợi u hoài
Để trăn trở, buồn hiu mùa băng giá
Bởi cứ ngỡ cho đi là nhận về tất cả
Chứ nào ngờ giọt đắng lại riêng mang

Con tim quắt quay… nước mắt bẽ bàng
Trách người sao vô tình bạc nghĩa
Giờ đây bậu mới đau lòng thấm thía
Câu thủy chung chỉ chót lưỡi đầu môi

Lòng dặn lòng đừng buồn nữa bậu ơi!
Thôi xấp mặt ngủ vùi quên quá khứ
Kỷ niệm ngọc ngà … nồng nàn câu chữ…
Giờ đã vút bay tận cuối chân trời

Bậu một mình…
Lẻ bóng…
Khóc chơi vơi…








2016-12-25

MƯA HÃY THÔI RƠI






Tháng Chạp về sao mưa vẫn chưa ngơi?
Mấy liếp hoa mẹ ươm chờ dịp Tết
Chẳng ngại nắng mưa chẳng câu mỏi mệt
Chăm bón cho hoa suốt cả tháng ròng

Ngày qua ngày mẹ chỉ chờ mong
Hoa tươi tốt trổ vừa kịp lúc
Phiên chợ cuối năm mọi người đông đúc
Mẹ đổi lấy hoa thêm một ít tiền

Ba ngày xuân sắm sửa cúng gia tiên
Còn dư dả mẹ mua thêm quần áo
Tội thân cò vượt qua ngàn dông bão
Mặc gió sương…mặc sỏi đá gập ghềnh

Lưng mẹ còng đi từng bước chông chênh
Thương mẹ lắm muốn đỡ đần quang gánh
Nhưng chim non chưa đủ lông đủ cánh
Biết làm gì để chia bớt gian nan?

Mưa ơi mưa…đời mẹ quá nhọc nhằn
Áo  bạc màu đi về trong lặng lẽ
Xin mưa hãy lau khô đi dòng lệ
Để mùa xuân ấm áp mắt mẹ hiền…







2016-12-21

KHÉP LẠI VẦN THƠ







Dông bão đi rồi
Tình cũng đã phôi phai
Niềm uất hận
Xin chôn vào dĩ vãng
Cảm ơn người
Đã gọi về năm tháng
Nghĩ cuộc đời mình
Chẳng giây phút dịu êm

Ta bước đi trong thăm thẳm trời đêm
Phía tương lai mịt mờ câu vô định
Kiếp rong rêu chưa lần toan tính
Quay lưng thôi
Chẳng biết được bến bờ

Sóng xa khơi cứ mãi lượn lờ
Đêm vắng sao sỏi gập ghềnh dẫn lối
Thân lục bình tháng ngày dài trôi nổi
Xấp mặt lãng quên một cõi đi về

Ta vẫn mong
Buông bỏ nỗi đam mê
Để tìm lại
Nét hồn nhiên ngày cũ
Khép kín vần thơ bình yên giấc ngủ
Ốc đảo thong dong tận đến cuối đời









LANG THANG PHỐ NÚI






















Sáng nay mây trời xuống thấp
Thêm chút lạnh lẽo mùa đông
Phố núi sương mù tràn ngập
Chợt nghe tê tái trong lòng

Dạo quanh một vòng thành phố
Con đường vắng bước chân qua
Mọi người chắc còn say ngủ
Xuân Hương sóng gợn hiền hòa

Tựa lưng ngắm hàng liễu rũ
Tưởng như chải tóc bên hồ
Xuyến xao trên từng con chữ
Gọi về dào dạt hồn thơ

Mặt trời cũng vừa thức giấc
He hé chút tia nắng vàng
Bức tranh thiên nhiên tuyệt tác
Êm đềm nhạc ngựa reo vang







2016-12-20

BĂN KHOĂN GIỌT ĐẮNG






Tình cờ ghé quán cà phê
Hình như vang vọng lời thề năm xưa
Vẫn còn đọng chút hương thừa
Miên man nỗi nhớ cũng vừa ghé thăm

Ta về … chiều xuống âm thầm
Hạt sương vỡ vụn ướt đầm đôi vai
Ngẩn ngơ tháng rộng năm dài
Vẫn không buông được u hoài trở trăn

Nhìn từng giọt đắng băn khoăn
Thời gian chưa thể xóa hằn nỗi đau
Hoàng hôn đã xuống ngang đầu
Cà phê phố núi tím màu nhớ nhung







CÀ PHÊ PHỐ NÚI






Cà phê sao chỉ mình ta?
Sáng nay phố núi nghe da diết buồn

Mưa gieo chi hạt vấn vương
Để ta vấp phải giữa đường ngẩn ngơ?

Lẻ loi sợi nắng tình cờ
Đậu trên tường vắng bơ thờ lá hoa

Bỏ sau lưng mọi phiền hà
Nhâm nhi giọt đắng mình ta bên đời

Cà phê chợt thấy chơi vơi
Nhớ lắm một thời bằng hữu sẻ chia








GIÁNG SINH BUỒN






Em sẽ không về vào dịp Giáng Sinh
Dù lời hẹn năm xưa em vẫn còn cất giữ
Bao tháng ngày hắt hiu sầu ủ rũ
Em đã giam em trong chiếc kén vô hình

Sợ vô cùng khi đối diện bình minh
Nghe thánh thót tiếng chim trên vòm lá
Đón nắng vàng ghé bên hiên buồn bã
Nhìn mọi người với hạnh phúc vây quanh

Kể từ khi quyết định xa anh
Em đã chết … Còn chi là lẽ sống!
Em đã lang thang trong vô vọng
Kiếm tìm gì khi để vuột tầm tay?

Bởi tại em chứ nào phải tại ai
Làm sao dám dỗi hờn hay trách cứ?
Chẳng thể nào xóa nhòa quá khứ
Thời gian không che lấp hết bẽ bàng

Em đã hững hờ cố tạo vách ngăn
Ngẩng mặt lạnh lùng khi giã biệt
Lòng dặn lòng thôi đừng nuối tiếc
Vỡ vụn rồi do thiếu chữ nợ duyên

Lầm lũi bước đi giấu giọt lệ viền
Chực đổ xuống cuộc tình vừa giãy chết
Em đã trói đời mình bằng vòng dây oan nghiệt
Và bây giờ vực thẳm dưới chân em

Đêm từng đêm lặng lẽ khóc bên rèm
Thầm mơ ước một lần về chốn cũ
Dự Thánh lễ… ngắm sao trời hội tụ
Mừng Chúa Ngôi Hai giáng thế hiền từ

Góc giáo đường ánh mắt ngọt lời ru
Hạnh phúc ấy…em làm sao có được?
Nỗi nhớ nhung để hoài ngân ngấn nước
Giáng Sinh buồn…làm bạn với cô đơn!





GIỜ TẬP ĐỌC






Sáng thứ hai trong giờ tập đọc
Cô dạy bài Hành trình của bầy ong
Cô chủ nhiệm em mặc áo lụa hồng
Trên bục giảng dáng gầy gầy tha thướt

Cả lớp khoanh tay, mắt nhìn phía trước
Cô say sưa đọc mẫu lần đầu
Giọng đọc cô ấm áp làm sao!
Mây lãng đãng trời cao
Cũng dừng bay nép bên cửa sổ
Cả anh chàng Gió
Len lén ùa vào quạt mát chúng em

Lời cô giáo thật êm!
Bầy ong bay đi tìm hoa hút mật
Tháng ngày ruổi rong từ cánh rừng xa lắc
Đến bờ biển khơi xa
Mang vị ngọt thơm bổ dưỡng đến muôn nhà
Nghe cô giảng em vô cùng thích thú
Cô hướng dẫn phát âm từng câu, chữ
Rèn học sinh đọc diễn cảm rõ ràng

Trống báo giờ học đã tan
Cả lớp vẫn say sưa khắc ghi lời cô dặn
Trên đường về bên tai còn văng vẳng
Bắt chước loài ong, học tập chuyên cần
Em hứa sẽ trở thành trò giỏi, con ngoan
Mai lớn lên là công dân hữu ích…





2016-12-19

LỤC BÁT NỢ DUYÊN





Vòm trời xám xịt màu mây
Muốn qua thăm bậu sợ lầy lội mưa
Cách ngăn chi cái giậu thưa
Bên này qua mắc võng đưa… ạ … ời …

Trông hoài chẳng thấy bậu “ ơi ”
Nhớ lắm giọng cười tựa tiếng chim khuyên
Dễ thương má lúm đồng tiền
Thêm hai bím tóc nơ viền xinh xinh

Cái hôm gặp bậu sau đình
Áo bà ba tím dáng hình thướt tha
Xuyến xao tràn ngập hồn qua
Mong ngày cha mẹ hai nhà kết thân

Giậu thưa chẳng thể cách ngăn
Chia sẻ nhọc nhằn gian khổ có nhau
Mặc cho mưa nắng dãi dầu
Qua cày bậu cấy … vẹn câu ân tình






2016-12-18

CHÚT TRẦM TƯ PHỐ NÚI






Nửa khuya rồi … giấc ngủ vẫn xa xăm
Ta chong mắt nhìn bốn bề quạnh vắng
Tiếng thông reo phá tan niềm thinh lặng
Bóng đen dày phủ kín cả không gian

Mé bên hiên gió đẩy cửa khẽ khàng
Len nhẹ vào để mành thưa chao gợn
Chút ánh sáng ngọn đèn mờ chập choạng
Thêm hắt hiu…thêm trĩu nặng ưu phiền

Hết đêm này chẳng biết đã bao đêm
Nỗi buồn chán mãi hoài trong tâm tưởng
Thơ vận đa đoan giữa chừng lệch hướng
Câu chữ lạc loài vấp phải trầm tư

Phố núi về khuya mờ mịt sương mù
Ánh trăng non nhạt nhòa qua kẽ lá
Thôi nhắm mắt lãng quên đi tất cả
Mượn ca dao gọi giấc ngủ theo về







2016-12-17

TỘI LẮM THÂN CÒ





Sáng nay áp thấp vào bờ
Cả thành phố oằn mình trong mưa gió
Vòm trời mây loang lổ
Màu xám đục ngầu giăng phủ không gian

Cái lạnh sắt se bỗng chốc ngập tràn
Mưa đổ xuống từng cơn dài tầm tã
Thương mẹ già gánh gồng vất vả
Cõng gió cõng mưa suốt cả lối về

Đôi vai gầy làm bạn với tái tê
Áo mẹ ướt cho đời con ấm áp
Chiều đã tàn
Mây trời như xuống thấp
Lo đàn con chờ đợi ở hiên nhà

Mặc nhọc nhằn
Mặc bão tố phong ba
Chân sải bước
Đường hãy còn xa thẳm
Mưa vẫn mưa
Mẹ dầm mình ướt đẫm
Tội thân cò phải chịu cảnh gieo neo








2016-12-16

TỨ TUYỆT NGẬM NGÙI






Gió bấc vừa qua cửa sáng này
Nghe chừng buốt giá ngập bờ vai
Bên rèm ủ rũ buồn xa vắng
Tội trái tim côi khóc lạc loài

Cách phượng lìa loan mãi góc trời
Người miền núi thẳm kẻ xa khơi
Tháng ngày mòn mỏi… dài nhung nhớ
Kỷ niệm vàng son của một thời

Bím tóc ngày xưa thích dỗi hờn
Đợi người trao gởi nụ yêu thương
Bờ vai vững chãi từng nương tựa
Giờ đã bặt tăm khuất nẻo đường

Rối sợi tơ vương luống ngậm ngùi
Đông về héo hắt nhạt bờ môi
Vầng trăng cổ tích xa vời vợi
Thoảng chút dư hương đã cạn lời






LẮNG NGHE GIÓ HÁT






…Tựa lưng vào gốc thông già
Ngắm hoàng hôn trên đồi gió hú
Chợt rộn ràng lao xao con chữ
Đã lâu rồi chai cứng hồn thơ

Sao ta mãi đợi chờ?
Chờ ai đây giữa chiều đông lạnh giá?
Phía đường mòn hoang sơ đầy xa lạ
Chỉ thông reo
Chỉ tiếng gió thì thầm

Tháng ngày dài ta khắc khoải lặng câm
Không oán trách … không một lời hờn dỗi
Âm thầm về nơi phố núi
Ngẫm đời mình giờ đã rêu phong

Thơ vận đa đoan
Nước mắt mãi tuôn dòng
Muốn lãng quên mà ngập tràn nỗi nhớ
Muốn con tim dịu êm từng nhịp thở
Để nụ cười rạng rỡ đọng trên môi

Gió nhẹ hôn lên mái tóc rối bời
Khe khẽ hát lời nồng nàn một thuở
Chợt nhen lên niềm vui dù rất nhỏ
Vẫn sót lại bên đời
Tiếng gió tự xa xăm…

Hoàng hôn buồn…
Vọng lại khúc trăm năm…








2016-12-15

LẤT PHẤT MƯA CHIỀU





Đà Lạt chiều nay lất phất mưa bay
Em xuống phố
Lang thang trong mưa bụi
Nhìn dáng mình lẻ loi thêm hờn tủi
Bóng hình xưa một thuở đã xa rồi

Hồ Xuân Hương mây xám chẳng buồn trôi
Nghe lạc lõng giữa dòng người xa lạ
Nép mình bên cội liễu già rũ lá
Vòng tay gầy chẳng che kín sợi mưa

Nhớ thật nhiều…con dốc hẹn hò xưa
Vương sắc tím góc trời hoa thạch thảo
Chiều gió lộng bay bay đôi tà áo
Bờ vai anh
Ấm áp ngẩn ngơ lòng

Chẳng sợ gì buốt giá buổi trời đông
Câu hạnh phúc ngập đầy trên môi mắt
Men tình yêu quyện cung tơ dìu dặt
Cứ ngỡ rằng mãi mãi chẳng lìa xa…

Rồi một hôm mây che khuất bóng tà
Anh vội vã ra đi…đi biền biệt
…Chiều phố núi
Chợt nghe buồn da diết
Gọi tên anh giờ xa cách nghìn trùng

Mưa ướt nhàu
Áo mỏng khóc rưng rưng…












CÔ ĐƠN PHỐ NÚI






Chiều trở về phố núi
Sao lạc lõng thế này?
Một mình ta trơ trọi
Giữa bát ngát trời mây

Thông ngàn buồn cúi mặt
Chẳng hát được thành câu
Nghe tủi hờn lên mắt
Cảnh cũ…người nơi đâu?

Hồ Xuân Hương lặng ngắt
Mây nhuộm tím khoảng trời
Gió lạnh chừng se sắt
Buốt giá phủ bờ môi

Lang thang trên đường vắng
Nhớ xa xôi bóng hình
Sương rơi rơi ướt đẫm
Mượn lời thơ tự tình…






2016-12-11

THƠ VẤP NỖI BUỒN





Đừng bảo vì sao thơ mãi buồn
Cứ quẩn quanh trong vòng tròn không lối thoát
Hỏi chú chim khuyên đang líu lo giọng hót
Cũng chỉ lắc đầu chẳng biết chẳng hay!

Nỗi buồn đeo đẳng suốt tháng ngày
Ta vấp phải giữa một chiều thu muộn
Để ngẩn ngơ khi hoàng hôn xuống
Níu mây trời tìm sự sẻ chia

Bước lang thang đi dưới trời khuya
Ta vươn tay chạm muôn ngàn tinh tú
Vẫn là hoa cuối mùa héo rũ
Vẫn là ta dáng dấp hao gầy

Khi nụ cười bị bóng tối phủ vây
Hỏi làm sao rạng ngời lên môi mắt?
Nắng cuối ngày nên mỏng manh phai nhạt
Lối gập ghềnh chạm đá sỏi lao xao

Rất nhiều lần ta tự hỏi vì sao?
Khi nghiệp dĩ một đời ta cam chịu
Gánh trên vai nỗi buồn nặng trĩu
Đến bao giờ lắng dịu lại hồn thơ?






CÀ PHÊ THỨ BẢY






Sài Gòn sáng nay giăng phủ mù sương
Chút lành lạnh của ngày trở gió
Áo ấm khăn san rộn ràng ngõ nhỏ
Giục bước chân ta dạo khắp phố phường

Đã xa rồi vườn cổ tích yêu thương
Giờ tất cả chỉ là hoài niệm
Thẩn thơ phương trời tìm kiếm
Chẳng còn gì ngoài xám xịt trời mây

Mưa phùn nhẹ bay  bay
Nôn nao ghé Cà phê thứ bảy
Chút vị đắng cho dịu miền hoang hoải
Để con tim ốm yếu bớt ưu phiền

Ấm áp vô cùng bên bè bạn thân quen
Bên những tâm hồn chứa chan rộng mở
Chắp cánh cho vần thơ buồn muôn thuở
Thăng hoa cùng câu chữ rạng ngời

Tiếng sáo hòa điệu nhạc chơi vơi
Không gian thơ ảo huyền trầm lắng
Nước mắt rơi mằn mặn
Hạnh phúc ngập tràn theo từng nhịp ngân nga

Mưa vẫn rơi… giọt mỏng hiền hòa
Vị đắng cà phê nồng nàn chi lạ
Hãy quên đi hạt bụi gieo buồn bã
Hãy lắng lòng để bay bổng hồn thơ

Cà phê thứ bảy thật tình cờ
Tìm lại nụ cười bao ngày đánh mất
Bước trở về mưa vẫn còn lất phất
Nghe con tim rộn rã hát vang lời

Cảm ơn đời…
Thơ vận đã reo vui…








:)) :(( :) :-ss =)) :( :d @-) :p :-o [-( :-? :-t b-( =d>

Hướng dẫn viết nhận xét:
- Copy ký tự bên phải emo muốn chọn và dán vào khung nhận xét.
- Dán link ảnh trực tiếp vào khung nhận xét không cần dùng thẻ. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa.