2017-12-14

"CHÌM VỚI MUÔN TRÙNG" - BẢN GIAO HƯỞNG TÌNH YÊU CỦA ĐỖ MỸ LOAN







Từ xưa đến nay và mãi mãi về sau, thơ tình luôn có một sức sống mãnh liệt, không thể thiếu trong đời sống tinh thần của con người. Tình yêu với nhiều cung bậc cảm xúc khi đi vào thơ đã làm cho thơ trở nên thi vị và hấp dẫn hơn. Giữa bộn bề cuộc sống đôi khi đọc những câu thơ tình hồn ta chợt lắng lại và thấy lòng cứ xao xuyến, xốn xang như thuở con tim bắt đầu biết rung động. Hiện nay người viết thơ tình không ít nhưng nhận được sự yêu mến của đông đảo độc giả như thơ Đỗ Mỹ Loan thì không có nhiều. Với những vần thơ đầy xúc cảm, lãng mạn và có sức lay động lòng người, tập thơ “Chìm với muôn trùng” của chị đã làm tan chảy bao trái tim người đọc.
Thơ tình Đỗ Mỹ Loan là tiếng nói của con tim luôn khao khát yêu và được yêu. Tha thiết yêu bằng tình cảm chân thành, trái tim nữ thi sĩ Đỗ Mỹ Loan cứ phập phồng, thổn thức. Tình yêu đã mang đến cho chị đủ đầy những cung bậc cảm xúc. Đó là những rung động đầu đời của tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng: “Chiều nay anh sẽ ghé/ Dắt em dạo phố chơi/ Điện thoại anh bảo thế/ Tim em cứ bồi hồi/ …/ Chiều ơi… sao chậm đến?/ Nắng bên hiên thì thầm/ Lần đầu tiên hò hẹn/ Có phải người trăm năm?” (Rộn rã khúc tình ca). Những phút giây yêu thương ấy thật đẹp và mộng mơ biết nhường nào: “Em áo trắng thướt tha/ Hai bím tóc mượt mà/ Cỏ may vờn lối nhỏ/ Ánh mắt người diết da/ Tập thơ mỏng người trao/ Cho ngẩn ngơ má đào/ Em còn ngây thơ lắm/ Vẫn mơ hoài ca dao” (Chơi vơi ngày mưa). Yêu nhau thiết tha, chân thành là vậy song tình yêu cũng như cuộc sống luôn có những điều bất ngờ xảy đến, tình yêu ra đi để lại cho Mỹ Loan bao nỗi tủi hờn, xót xa, tiếc nuối: “Chuyến đò ngang chiều nay sao vắng vẻ/ Chỉ mình em và ông lái im lìm/ Ngó quẩn quanh em dáo dác kiếm tìm/ Người một thuở không thấy đâu hình bóng?/ / Tiếng sóng nước gõ vào hồn khô khốc/ Vắng bóng người cho đầy nỗi nhớ nhung/ Chuyến đò ngang chiều nay bỗng chạnh lòng/ Trong góc nhỏ con tim như hờn dỗi…” (Trĩu nặng nỗi niềm riêng). Khi đã yêu Đỗ Mỹ Loan luôn yêu bằng cả trái tim mình, dẫu năm tháng qua đi, dẫu không gian chia cách thì hình bóng người xưa vẫn yên đậm trong tâm trí. Trong tập thơ này chị viết nhiều về một thời đã xa mà giờ đây chỉ còn lại trong ký ức, chỉ còn là kỷ niệm được cất giữ nơi đáy tim. Nơi phương trời nao người có biết cô gái năm nào vẫn tha thiết gọi tên: “Mây tím phủ giăng một khoảng trời/ Nghĩ về ngày cũ chợt chơi vơi/ Hẹn hò một thuở giờ tan tác/ Cúi mặt rưng rưng giấu ngậm ngùi/ Đêm đã thênh thang bóng tối đầy/ Một mình đơn độc bởi trùng vây/ Thiên hà thăm thẳm dìu em bước/ Người ở xa vời… hỏi có hay?” (Lạc bước em rồi giữa quạnh hiu). Ai đã từng yêu và đã từng tan vỡ trong tình yêu mới hiểu được nỗi cô đơn, trống vắng, mới biết thế nào là những đêm thức trắng, vò võ canh trường. Bóng hình xưa giờ đây đã cách biệt trùng trùng, không phải cách biệt của không gian địa lí mà cách biệt của cõi lòng mới chính là điều xót xa nhất. Thơ tình vốn đã hấp dẫn người đọc, thơ tình Mỹ Loan phảng phất nét u hoài lại càng khiến cho độc giả phải chìm đắm vào ý thơ, tình thơ. Người đời thường nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở” bởi những mối tình không đỗ bến mới có thể làm cho người ta nhớ mãi khôn nguôi. Trong thi tập này Mỹ Loan viết nhiều về mùa thu bởi mùa thu đẹp dịu dàng, mùa thu gợi lên nỗi buồn man mác chạm đến nỗi niềm sâu thẳm trong tâm hồn. Đứng trước mùa thu dường như chị tìm thấy bản ngã của mình, sống thật với cảm xúc của mình chứ không gồng mình lên để chế ngự cảm xúc: “Em xuống phố, phố đã chìm trong mắt/ Tối mịt mờ nào thấy dáng thân quen/ Lối em qua hắt vàng vọt ánh đèn/ Thu bịn rịn vừa nói lời từ biệt/ / Em xuống phố, nỗi buồn sao nặng trĩu?/ Lá lao xao cho nhung nhớ ùa về/ Chớm đông rồi nghe buốt giá tái tê/ Màu thơ vận tủi hờn pha tím thẫm.” (Lang thang xuống phố). Có những nỗi niềm sâu thẳm nhà thơ chỉ biết tâm sự cùng thu, gửi vào gió thu: “Vòm trời xanh ngắt thênh thang/ Sợi tơ óng ả mơ màng trên cao/ Gió đùa hoa lá xôn xao/ Ta cô đơn giữa bể dâu cuộc đời” (Tản mạn cuối thu). Khi tình yêu ra đi, trái tim Đỗ Mỹ Loan nhói đau song chị đã chọn cho mình giải pháp là sẽ chôn chặt mối tình ấy vào một nấm mồ không tên, để cho kỷ niệm ngủ yên. Chị đã vịn câu thơ mà đứng dậy, nhìn về phía mặt trời với những tia nắng ấm áp: “Hãy đứng lên đi về phía mặt trời/ Biết đâu chừng nụ cười tìm lại được/ Cho vần thơ thôi không còn sướt mướt/ Cùng lá hoa dệt khúc hát rộn ràng” (Đi về phía mặt trời).
Là một người phải chịu nhiều thiếu thốn về tình cảm, hơn ai hết Mỹ Loan trân trọng biết bao tình cảm gia đình. Đặc biệt đối với những bậc sinh thành chị luôn một lòng kính yêu và biết ơn sâu sắc. Chị thường tự trách mình chưa kịp báo đáp công ơn như trời biển của ông bà, mẹ cha, trong lòng chị thấy băn khoăn, day dứt: “Khi Mẹ mất con hãy còn đỏ hỏn/ Ngoại một tay chăm sóc ẵm bồng/ Bên lời ru vời vợi mênh mông/ Con lớn lên giữa ầu ơ nhịp võng/ Ngoại nhọc nhằn tháng ngày trong cuộc sống/ Lặn lội thân cò nuôi đứa cháu mồ côi/ Chạy chợ kiếm cơm gan ruột rối bời/ Nhà lá đơn sơ thiếu sau hụt trước” (Đóa hồng tặng Ngoại). Cuộc sống bình thường đã nghèo khổ khi bão lũ về càng nhàu nát tim gan: “Trắng đồng thác lũ mênh mông/ Vai mẹ trĩu nặng long đong tháng ngày/ Đói no cơm độn sắn khoai/ Bão chồng thêm lũ đắng cay bội phần” (Thương mẹ ngày thác lũ).
Giữa cõi trần còn nhiều lắm những đục trong, thị phi, Mỹ Loan đã tìm đến với Phật pháp để quên đi những yêu, ghét, giận hờn, để giũ hết những sân si, những hư ảo của đời người: “Sân si, ngã mạn, não phiền…/ Băng qua lối rẽ tâm thiền nở hoa/ Chong đèn giữa cõi Ta bà/ Giũ cho trôi hết ngọc ngà ảo hư.” (Chong đèn ngồi ngắm vô minh).
Nếu không thiết tha yêu cuộc sống, nếu không có tâm hồn yêu thơ ca và một tấm lòng bao dung, vị tha thì có lẽ Mỹ Loan đã không thể viết được những vần thơ làm rung động trái tim độc giả đến vậy! Cõi thơ của chị mênh mông, rộng dài thật khó có thể đi hết. Quý độc giả hãy đọc và tự cảm nhận, khám phá theo cách riêng của mình. Xin chúc cho hồn thơ Mỹ Loan sẽ tiếp tục thăng hoa để mang đến cho bạn đọc xa gần những bữa tiệc thi ca đong đầy cảm xúc.
BBT văn phòng sách & tri thức Việt

Minh Côn









2017-12-12

RỘN RÃ BUỔI ĐÔNG VỀ






Mây ghé ngang qua ngõ
Rủ em cùng dạo chơi
Nắng vàng tươi rực rỡ
Liếc nhìn em mỉm cười

Mùa đông se se lạnh
Sương giăng phủ góc trời
Thoảng nghe lời kinh thánh
Vọng về từ xa xôi

Mùa Giáng Sinh hạnh phúc
Rộn rã khắp phố phường
Gió bên hiên thúc giục
Lời dịu dàng yêu thương

Khoác chiếc khăn san tím
Em xuống phố bồi hồi
Hoa làm chiếc vương miện
Mừng công chúa lên ngôi

Chim líu lo giọng hót
Lượn lờ đàn bướm ong
Niềm vui nào bất chợt
Cho môi má thêm hồng

Say sưa em khẽ hát
Ngọt ngào bản tình ca
Ngày mùa đông ướp mật
Thơm hương áo lụa ngà







2017-12-11

LẠC LỐI YÊU THƯƠNG





Ngồi thẫn thờ
nhìn nắng vàng héo úa
Cuộc vô thường
đâu chừa chỗ riêng ai
Hoàng hôn đến
cho nỗi sầu giăng bủa
Mực cạn khô
tứ trĩu nặng u hoài

Đâu còn ai
để sẻ chia tâm sự
Trắng hóa đen
chuyện hư ảo chán chường
Thôi giũ hết
ngọc ngà thời quá khứ
Vần thơ buồn
lạc lối giữa yêu thương






BỞI EM LÀ GIÁO VIÊN!





Nhiều khi em tự hỏi
Vì sao chuyện tình mình lại vội vã sang trang?
Để mắt ướt ngỡ ngàng
Để chia hai lối rẽ?

Chẳng hiểu sao em vô cùng mạnh mẽ
Chọn cho mình con đường vắng không anh?
Con đường ti gôn sỏi đá gập ghềnh
Cỏ may giăng tua tủa

Màu tím thủy chung em không còn yêu nữa
Mà thay bằng vàng hoàng hậu kiêu sa
Bởi là giáo viên nên em rất thật thà
Biết không thể đi cùng anh một hướng
Thì luyến tiếc làm chi cho bộn bề tơ vướng
Nỗi nhớ nhung chìm đắm khôn nguôi!

Anh giờ đã xa rồi!
Không còn ai cùng em dạo phố
Không ai đọc em nghe bài thơ tình trắc trở
Của loài hoa vỡ hình tim

Em chỉ biết cúi xuống lặng im
Cho nước mắt tủi hờn tuôn chảy
Cứ dặn lãng quên nhưng sao lòng nhớ mãi?
Để từng đêm dưới ánh đèn mờ
Ngồi soạn bài mà hồn cứ lơ ngơ
Nghĩ về anh với bao điều chưa nói

Đừng trách em vụng về nông nổi
Bởi vì em là giáo viên!
Em đâu phải thần tiên
Nên giữa đường đời em lạc loài cô độc

Giáng Sinh về em âm thầm ngồi khóc
Góc giáo đường ngày ấy rêu phong
Bấc ghé ngang… thổn thức cả cõi lòng
Dâng lên Chúa ngàn vạn lời xin lỗi!





2017-12-10

PHÙ VÂN




Phải chăng gừng đã thôi cay
Muối thôi vị mặn tháng ngày phù vân?

Tứ thơ chìm đắm bâng khuâng
Câu chữ bần thần lạc lối ảo hư

Ngỡ ngàng hai tiếng hình như
Để rồi ngoảnh mặt tạ từ trăm năm

Cầu Ô dạo bước âm thầm
Nhớ mãi ánh rằm một thuở có nhau

Xa rồi khúc hát ca dao
Thơ vần khép lại nghẹn ngào bể dâu






2017-12-08

TRỞ LẠI SÀI GÒN





Trở lại Sài Gòn buổi chớm đông
Áo hoa hờ hững má phai hồng
Lá vàng rơi rụng buồn man mác
Bấc khẽ chao nghiêng buốt giá lòng

Dỗi hờn giọt đắng nhẹ tuôn rơi
Lối nhỏ tôi qua bước lạc loài
Kỷ niệm chất đầy ngăn ký ức
Bóng hình ngày cũ chẳng phai phôi

Trở lại Sài Gòn dáng lẻ loi
Mong chi cánh nhạn vút bay rồi
Chân trời góc biển người đâu biết
Tôi mãi trầm tư giữa khóc cười





VÔ THƯỜNG





Nỗi buồn biết giấu tận nơi đâu?
Lụa áo hoàng hoa đã úa màu
Mắt biếc thuở nào giờ ủ rũ
Trăng ngà hờ hững với chiêm bao

Quán gió lầu mây quạnh vắng người
Chung trà nhạt nhẽo nhớ khôn nguôi
Vườn xưa tấp nập câu chào đón
Xướng họa văn chương rộn rã lời

Hoa nở thơm hương cũng héo tàn
Dễ gì xoay ngược lại thời gian?
Vô thường vạn biến đầy dâu bể 
Trăn trở làm chi để bẽ bàng!