2018-10-22

TRÙNG VÂY








Ngày về tràn ngập lo toan
Phù dung cánh mỏng ngỡ ngàng sắc hoa
Mới rực rỡ đã phôi pha
Thời gian như thể xóa nhòa cổ kim

Dặm dài thiên lý kiếm tìm
Trong vô minh ấy cánh chim lạc bầy
Nói chi đến chuyện trùng lai
Thiên thu mấy kiếp u hoài dõi trông

Với tay chạm phải hư không
Trăng sao ngoảnh mặt lạnh lùng gió mây
Bao giờ thoát khỏi trùng vây
Hoang vu ốc đảo tháng ngày bình yên?








2018-10-21

NHẠT PHAI








Vần thơ một thuở
xa rồi
Ruổi rong
tìm kiếm
góc trời chân mây

Tội cho câu chữ
quắt quay
Chợt
nghe nuối tiếc
tháng ngày hồng xưa

Ở đây
sáng nắng
chiều mưa
Lầu mây quán gió
sớm trưa tự tình

Đêm dài 
sao chẳng bình minh
Khúc tri âm ấy
thôi đành nhạt phai!








ĐỘC THOẠI







Trời chuyển đen hướng đó
Em vội vã làm gì?
Tội nghiệp bàn chân nhỏ
Sợ lạc loài bủa vây!

Trời sẽ mưa to lắm!
Biết đâu chừng bão giông?
Áo hoa vàng lấm tấm
Chắc ướt át nao lòng!

Thôi em đừng sốt ruột
Chuyện tình đã dở dang!
Đâu cần gì ủ dột
Giọt đắng cũng tuôn tràn!

Chờ cho mưa ngớt hạt
Hãy thong thả lối về!
Đừng trở trăn quay quắt!
Đừng muộn phiền tái tê!










MẶC








Nào có hờn ai
có giận ai
Bao nhiêu sầu não
lẫn u hoài
Thả buông theo gió
chiều thu muộn
Khép mắt xa rồi
nỗi đắng cay

Một mình
giong ruổi với vần thơ
Mặc kệ thế gian
lắm hững hờ
Góc biển
chân mây
miền viễn xứ
Tháng ngày phiêu lãng
thỏa cơn mơ









2018-10-20

NGẨN NGƠ ÁO LỤA HOA VÀNG







Lẽ nào thu sắp ra đi
Heo may trước ngõ thầm thì sáng nay
Ngổn ngang tơ rối tháng ngày
Mùa về chẳng kịp giãi bày niềm riêng

Ưu phiền chồng chất ưu phiền
Nhớ mùa thu cũ lệ viền ướt mi
Thơ vần trĩu nặng sầu bi
Mỏi mòn đợi cánh thiên di góc trời

Bên thềm ngắm lá thu rơi
Nghe lòng quặn thắt rối bời ruột gan
Ai gieo chi cảnh bẽ bàng
Để cho áo lụa hoa vàng ngẩn ngơ











2018-10-19

CHÁN







Ngắm nhìn
điên đảo thế nhân
Thay đen đổi trắng
nghĩa ân nhạt nhòa

Mới vừa cười nói
hôm qua
Hôm nay ngoảnh mặt…
xót xa nỗi lòng!

Bỏ buông
mấy sợi rêu rong
Nhắm nghiền đôi mắt
mặc dòng nhiễu nhương

Tự dưng
cảm thấy chán chường
Xa rồi hai chữ yêu thương 
một thời










2018-10-18

THU TÍM






Trời đã cuối thu.
Sáng nay, tôi cùng chiếc xe đạp lang thang trên đường phố. Khí trời se se lạnh. Tôi có cảm tưởng đường phố vắng người đi bộ hơn mọi khi. Chắc có lẽ mọi người còn say sưa quấn mình trong chiếc chăn ấm. Tôi nghĩ như thế!
Không cần phải khom mình tăng tốc như thói quen thường có, tôi nhủ thầm với mình và với những vòng xe: “ Chạy chậm thôi nhé! ”. Bởi vì tôi mãi bận ngắm mùa thu còn đọng lại trên hoa lá, cỏ cây, trên con dốc giáo đường với đầy hoa bằng lăng tím…
Cảm giác hụt hẫng như sắp lìa bỏ một cái gì gần gũi lắm, thân quen lắm…làm tôi nghe thẫn thờ và thật nhiều nuối tiếc. Mùa thu sắp xa tôi thật rồi!
Tôi yêu mùa thu, yêu một cách mù quáng, say mê. Nhìn những chiếc lá vàng rụng rơi theo chiều gió, cảm xúc tôi dâng đầy. Rồi tiết trời dìu dịu với gió heo may tràn ngập không gian gợi cho tôi một tình cảm man mác. Hoặc những buổi hoàng hôn mây trời tím ngắt đã làm con tim tôi không ngừng thổn thức, xuyến xao.
Giai điệu trữ tình của những ca khúc mùa thu cứ quyện lấy hồn tôi. Này là Nhìn những mùa thu đi của Trịnh Công Sơn, Thu vàng của Cung Tiến, Mùa thu cho em của Ngô Thụy Miên, Thu quyến rũ của Đoàn Chuẩn, Giọt mưa thu của Đặng Thế Phong…và còn nhiều, nhiều lắm…
Và chính vì yêu mùa thu nên tôi cũng chỉ thủy chung với một sắc màu duy nhất: màu tím. Mỗi tuần lên lớp 5 ngày là năm màu áo tím luân phiên: tím than, tím Huế, tím  sim, tím môn, tím cà, tím bằng lăng…Và hầu như bạn bè, đồng nghiệp, học sinh, phụ huynh…ai cũng biết tôi đam mê màu tím. Mãi rồi hầu như người ta quên bẵng tên tôi mà chỉ nhớ tôi với cách gọi không nhầm với ai khác: cô-giáo-áo-tím!
Những lần báo cáo chuyên đề hay dạy thao giảng cho nhiều người xem, tôi đều chọn cho mình màu áo tím. Chính màu áo tím và chiếc kính cận gọng đen cho tôi sự tự tin hơn trước đám đông. Tôi có cảm giác mình thùy mị hơn, dễ thương hơn và duyên dáng hơn một chút.
Mùa thu sắp ra đi. Hồi tưởng lại, tôi chợt nhớ tôi của một thời áo dài tím mộng mơ ngày ngày đến lớp. Và bây giờ, với tôi, ngày ấy đã xa rồi…