2017-10-20

ĐÓA HỒNG TẶNG NGOẠI






(Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10)

Khi Mẹ mất con hãy còn đỏ hỏn
Ngoại một tay chăm sóc ẵm bồng
Bên lời ru vời vợi mênh mông
Con lớn lên giữa ầu ơ nhịp võng

Ngoại nhọc nhằn tháng ngày trong cuộc sống
Lặn lội thân cò nuôi đứa cháu mồ côi
Chạy chợ kiếm cơm gan ruột rối bời
Nhà lá đơn sơ thiếu sau hụt trước

Cơm độn khoai nồi canh trơ những nước
Nhìn trẻ thơ bữa đói bữa no
Lòng Ngoại như tơ vò
Tội tuổi nhỏ chịu nhiều bất hạnh

Áo bạc màu dầm mình trong giá lạnh
Ủ ấm cho con tiếp bước quãng đường dài
Ngày Ngoại ra đi trời đất lắm bi ai
Mây xám xịt ầm ào mưa giăng phủ

… Con nhớ Ngoại chiều nay ra thăm mộ
Thấy Ngoại cười đôi mắt sáng long lanh
Mười mấy năm xa cách nhớ bóng hình
Gió thoảng nhẹ ngỡ Ngoại về đâu đó!

Ba nén nhang cùng đóa hoa hồng đỏ
Tấm lòng con gởi tặng Ngoại kính yêu
Con cầu mong hồn Ngoại sớm tiêu diêu
Câu kinh kệ an nhiên miền cực lạc…








2017-10-19

CẢM XÚC THĂNG HOA







Buổi trưa đang chập chờn giấc ngủ, điện thoại bàn chợt reo lên hồi dài. Nhấc máy lên trong tình trạng mơ màng nửa mê nửa tỉnh, một giọng nói quen thuộc vang lên:
-         Chào cô bạn của tui!
-         À…Chào nhà thơ Nguyễn Mộng Hòa Bình! Có việc chi mà bạn gọi tui vậy?
-         Gọi đòi nợ…chứ hổng có chi hết!
-         Nợ gì? Chẳng lẽ tui thiếu nợ tình hay nợ tiền mấy người hay sao?
-         Ồ không! Tiền thì cô bạn tui thiếu gì…Còn tình thì cô bạn tui cứ hoài chung thủy với một người đã khuất! Đâu ai có đủ tư cách để làm chủ nợ của cô ấy đâu nè!
Thế là mình gạt ngang:
-         Vậy thì mục đích cú phone này là gì?
-         Thật ra nhóm Thân Hữu SPSG nhờ mình nhắn Loan gởi mấy bài thơ cho tập san LAO XAO SỎI ĐÁ thôi mà!
-         Trời đất! Thời gian qua tui sống chung với bệnh tật nên quên mất. Sorry nhé! Hứa chiều nay dạy xong sẽ in gởi ngay cho nhóm!
Luôn miệng, mình khoe:
-         Bạn à, tập thơ thứ 13 của tui đã in xong rồi đó! Vui lắm!
Giọng NMHB cũng thật vui:
-         Ôi! Xin chúc mừng Loan nhé! Nhưng mà…
-         Nhưng mà…thế nào, NMHB?
Hắn rào đón:
-         Nói điều này Loan đừng giận nha! Hôm qua, mình và Hoàng Chấn Nam, Vũ Ngọc Hưng có nhắc đến Loan và thơ Loan. Bọn này nhận xét nếu Loan có in tới 30 tập đi nữa thì thơ Loan vẫn giậm chân tại chỗ. Nhìn qua thơ chỉ thấy một hình dáng Loan như gã tình si lẩn quẩn trong khu rừng chẳng có lối ra. Từ bụi cỏ gai, lối rêu rong đến thành quách cũ... đã làm thơ Loan càng lúc càng thêm ủy mị, buồn phiền, như một bức tranh với gam màu lạnh lẽo. Loan hãy bỏ qua quá khứ, dù quá khứ có thần tiên, ngọc ngà, lộng lẫy…đến đâu đi nữa! Hãy quên người ta và để yên cho người ta bên kia bờ đại dương đêm ngày triền miên giấc ngủ. Loan phải thay đổi dòng thơ, tích cực lên, rộn rã sắc màu. Hãy giấu đi chiếc áo tím buồn ngày cũ và biết đâu nụ cười sẽ tìm lại trên môi?
Mới vui đó mà giờ mình nghe nỗi tủi thân lại nhen lên, giọng nhão nhoẹt:
-         Tui cũng biết vậy… Nhưng hễ cầm bút lên là tui lại như lên đồng ấy! Buồn! Chán! Tuyệt vọng! Thở than!... Nhiều lúc muốn thôi không làm thơ nữa!
-         Loan thử tìm xem có chùm bài nào dịu dàng, yêu đời, yêu người… đọc cho mình nghe xem nào!
Mở máy, bấm vào ngăn lưu trữ thơ mới làm mùa thu 2017, mình tìm được 3, 4 bài như lời NMHB yêu cầu. Đó là bài Hờn giận, Theo anh xuống phố, Rộn rã khúc tình ca, Mười tám mùa xuân ơi! Đọc cho NMHB nghe mà mình có cảm giác run trong dạ, tưởng như đang thi vấn đáp hồi mấy chục năm trước ở SPSG.
-         Thế nào hở… nhà thơ NMHB?
Giọng hắn như òa vỡ và tiếng cười khanh khách vang lên mồn một trong máy:
-         Trời ơi! Chính là nó đó… cô bạn tui ơi! Trong sáng quá! Trẻ trung quá! Và tình yêu đẹp như mơ vậy! Hãy cứ thênh thang, rộng mở bầu trời thơ nha Loan. Hãy xuống phố và tung tăng cùng câu chữ! Mình rất mừng…Không dè cô bạn tui quá thông minh! Dòng thơ này sẽ giúp tâm hồn Loan bay bổng. Thôi cứ như thế mà tiến lên phía trước, Loan nhé!
-         Cảm ơn NMHB nhiều.Tui sẽ mời  bạn chầu café tại  số 6 Mạc Đĩnh Chi sáng chủ nhật 22/10 đó nhé!
-         Bye cô bạn dễ thương của tui… ý quên…của nhóm Thân Hữu SPSG. Hẹn gặp lại!

Gác máy điện thoại, mình leo lên võng ầu ơ tìm lại giấc ngủ. Nhưng niềm vui vừa bắt gặp làm mình tỉnh hẳn. Vội lấy tờ giấy trắng và cây bút bi, mình viết lại cảm xúc thăng hoa vừa mới thoáng qua.








2017-10-18

ẤM ÁP TÌNH BẰNG HỮU






Bốn mươi sáu năm! Gần nửa thế kỷ! Mình không bao giờ quên được Thân Hữu SPSG với những gương mặt thân quen: Nguyễn Tự Lập, Trần Thái Quảng, Hoàng Chấn Nam, Nguyễn Mộng Hòa Bình, Trần Đình Chỉnh, Vũ Ngọc Hưng, Lâm Thanh Sơn, Phạm Vũ Hòa, Trần Hải Đệ, Nguyễn Đăng Hà, Nguyễn Tri Phúc, Nguyễn Tri Nghĩa, Tê Tê Ca A và Hà Thu Thủy…
Không hào nhoáng lụa là như mạng ảo, tình bạn của Thân Hữu SPSG rất bình dị chẳng khác một khúc dân ca, theo thời gian càng lúc càng gắn bó hơn. Nhớ những buổi trưa ở lại trường, nhóm bạn ngồi quây quần dưới bóng mát của vòm me tây lung linh bóng lá đọc thơ cho nhau nghe. Dòng thơ Trần Đình Chỉnh đầy đam mê cháy bỏng làm mình ngưỡng mộ thơ hắn từ lâu lắm!
Nếu mai quên chẳng hôn môi / Thì em có bảo rằng tôi ngu đần?
Nguyễn Tự Lập tính tình nhũn nhặn hơn. Khi TTKA bỏ đi lấy chồng, hắn thất tình và uống thuốc tự vẫn. Không thể tưởng tượng hắn vừa bẻ nhỏ viên thuốc đưa vào miệng vừa mượn vần lục bát làm thơ.
Ngồi bẻ viên thuốc làm tư / Quanh trăm vấn nạn cho vừa vặn ta / Oằn vai ta cánh vạc già…
Cả nhóm bạn phân công từng nhóm nhỏ ngồi canh cho Lập suốt thời gian hắn nằm cấp cứu ở bệnh viện Đô Thành SG.  Khi Lập tỉnh lại, hắn nắm chặt tay mình và khóc như một đứa trẻ.
Hai năm trời đằng đẵng trôi qua. Nhóm bạn chia tay ra trường, nhận nhiệm sở…Thời gian như cuốn mọi người vào vòng xoáy. Sau 75, tất cả đều thay đổi… Hầu như nhóm bạn mất liên lạc với nhau. Chỉ có HTT và mình thỉnh thoảng có gặp lại. Trong một lần dạo Facebook, NTL gặp lại mình, phút hội ngộ thật vô cùng cảm động. Hiện NTL và gia đình sống ở Mỹ. Từ Fac, NTL lần ra địa chỉ các bạn. Niềm vui vỡ òa khi bắt được tin nhau sau mấy mươi năm dài xa cách. Giờ đây, đứa nào cũng già, con trai, con gái, cháu nội, cháu ngoại đầy đủ. Riêng mình vẫn bóng lẻ cô đơn! Chính vì thế mà mình được các bạn cưng nhiều lắm.
Có một lần do bực mình mạng ảo, mình khóa Fac đến độ NTL phải thảng thốt từ Mỹ gọi về nhờ các bạn kiếm tìm. Hắn truy email của mình và như mê sảng:
-        - Không thấy Loan trên Fac, Lập cứ sợ trái tim Loan chối bỏ sự sống. Ai ngờ!… Loan có biết ngoài Minh Hương (vợ Lập) thì Loan là người Lập lo nhiều lắm hay không? Đừng để Lập phát cuồng lên lần nữa nhé, công chúa nhỏ của tôi!

Được sống trong tình yêu thương của Thân Hữu SPSG, mình vô cùng hạnh phúc. Không phải rào đón hai mặt trắng đen hư ảo, mình thật sự cảm thấy bình yên khi bên cạnh mình là những cây viết vang bóng một thời của ngôi trường Sư Phạm Sài Gòn nhiều kỷ niệm.











CÒN ĐÓ NIỀM ĐAM MÊ







Hạnh phúc khi tìm được nơi trú ngụ yên bình cho hồn thơ!
Hãy quên những nỗi buồn đôi lúc làm tim mình đau quặn thắt!














2017-09-12

HÌNH NHƯ...





Tôi đi tìm lại ngày xưa
Cái thời mắt liếc mày đưa rộn ràng
Dòng đời đã lật sang trang
Câu chữ thuở ấy nhẹ nhàng dịu êm
Thời gian đổi trắng thay đen
Hình như … như … đã …có đèn quên trăng
Tình thơ nát vụn bẽ bàng
Hình như … dông bão … phũ phàng ghé qua
Dân Nam Bộ lắm thật thà
Hư ảo mà ngỡ như là …tình thâm
Vẽ vời cái chuyện trăm năm
Giờ đây hối tiếc lạc lầm ngu ngơ
Hình như … đó chỉ là mơ…
Hình như … một chút dại khờ xót xa
Men thơ bỗng chốc nhạt nhòa
Tội mùa thu trước vỡ òa tri âm









GIÃ TỪ






Ngỡ buồn tìm đến với thơ
Dè đâu lạc vũng sương mờ bủa vây

Bao năm tràn ngập đắng cay
Não phiền sân hận tháng ngày ảo hư

Mới vừa mật ngọt câu từ
Giờ đây đắng chát sầu tư nhói lòng

Trả thơ về với hư không
Quay lưng nhẹ bước bềnh bồng kiếp mây

Xa rồi tay nắm bàn tay
Chỉ là huyễn mộng … thôi nay giã từ…