2017-08-20

RƯNG RƯNG BUỔI THU VỀ





Mùa thu về rồi sao?
Sáng nay trên vòm lá
Hạ nói lời từ tạ
Heo may chớm rộn ràng

Chim đón chào mùa sang
Líu lo khoe giọng hát
Thanh âm nghe dìu dặt
Đánh thức cả khu vườn

Hoa cúc thoảng thơm hương
Áo lụa vàng rực rỡ
Bên nắng hồng bỡ ngỡ
Lóng lánh sợi tơ trời

Riêng ta vắng nụ cười
Nhìn mùa thu tủi phận
Chỉ bóng hình tha thẩn
Cùng tứ thơ lạc loài

Đã biền biệt bờ vai
Ốc đảo buồn quạnh vắng
Hồn thơ như chết lặng
Rưng rưng buổi thu về






2017-08-18

CẢO THƠM CÒN MÃI






Chút dìu dịu heo may qua ngõ
Chiếc lá vàng trước gió nghiêng chao
Mùa thu đã đến rồi sao
Thoảng nghe văng vẳng dạt dào khúc ca

Bao ngày tháng cách xa biền biệt
Để nghe chừng nhớ tiếc mùa xưa
Yêu thương biết mấy cho vừa
Bỗng dưng vấp phải nắng mưa tội tình

Đêm tháng bảy đinh ninh trong dạ
Chiếc cầu Ô hối hả tìm về
Dẫu rằng mờ mịt sơn khê
Vẫn không xóa được lời thề trăm năm

Bước từng bước âm thầm lối cũ
Chợt mây đen vần vũ trên cao
Lặng nghe tiếng gió gầm gào
Bầy chim vỗ cánh bay vào trong mưa

Tình một thuở sớm trưa gìn giữ
Đâu ngại gì bão lũ cuồng phong
Thiên thu ghi tạc tấc lòng
Cảo thơm còn mãi bên dòng thi ca







TÔI, EM VÀ LY CÀ PHÊ BAN CHIỀU






Nhật An chiều nhạt nắng
Buổi hội ngộ không ngờ
Khoảng trời tôi quạnh vắng
Em về cùng tứ thơ

Từ trập trùng núi thẳm
Cách xa tận ngút ngàn
Sót chút tình nồng ấm
Giữa hư thực ngổn ngang

Ly cà phê đắng ngắt
Sẻ chia buổi cuối ngày
Quên đi niềm quay quắt
Quên cả nỗi đắng cay

Nụ cười tôi tìm lại
Bên hoa lá yên bình
Bao trở trăn khắc khoải
Gởi mây trả trời xanh

Ly cà phê đen đậm
Cho thơ thêm ngọt ngào
Ánh mắt chiều thăm thẳm
Đọng lại thành ca dao

Cảm ơn em ngày tháng
Vẫn giữ mãi bên mình
Lời thơ buồn sâu lắng
Mặc kệ đời nhục vinh…







TẢN MẠN NGÀY THÁNG TÁM






Ngày về trong lặng lẽ
Ta nhìn ta ngỡ ngàng
Cuộc đời nhiều dâu bể
Thêm mối sầu ngổn ngang

Nhiều khi ta thèm khóc
Cho vơi bớt nhọc nhằn
Trước lòng người hiểm hóc
Dặn mình chớ băn khoăn

Chơ vơ trên đồi vắng
Đợi áng mây dỗ dành
Tóc rối như hờn giận
Gió vô tình vờn quanh

Ta muốn quên tất cả
Lời ai phủ dụ hồn
Gởi màu xanh hoa lá
Cất giữ giùm nụ hôn

Mong tâm luôn tĩnh lặng
Bớt ủ rũ … sầu đau
Mong yên bình ngày tháng
Thơ vận mãi dạt dào






2017-08-17

ĐÓA HỒNG MỪNG SINH NHẬT






Đóa hồng mừng sinh nhật
Người tặng tôi lâu rồi
Xếp vào nơi góc khuất
Ngắm nhìn nhớ xa xôi

Hoa đã tàn rũ cánh
Màu cũng đã nhạt phai
Thu về sao buốt lạnh
Giăng giăng nỗi u hoài?

Hương hoa hồng ngai ngái
Theo gió thoảng khắp phòng
Thuyền về nơi hoang hoải
Có còn nhớ bến không?

Đóa hồng mừng sinh nhật
Cùng lời chúc ngọt ngào
Vẫn như còn lẩn khuất
Chập chờn giấc chiêm bao






2017-08-16

TÔI TÌM LẠI CHÍNH TÔI





Em bảo tôi hay buồn
Vội tìm lời chống chế
Chỉ là dòng thơ buông
Nào đâu hờn dâu bể

Em bảo tôi hay để
Nước mắt chảy trong thơ
Cứ than van kể lể
Trách thiên hạ hững hờ

Em bảo tôi mộng mơ
Hết níu mây gọi gió
Suốt ngày mãi thẫn thờ
Tựa cửa nhìn ra ngõ

Em bảo tôi hay nhớ
Kỷ niệm cũ xa rồi
Lời thơ sầu nức nở
Nỗi niềm hoài chẳng vơi

Em bảo tôi hãy cười
Khoe đồng tiền trên má
Khoác áo màu da trời
Xuống phố vui rộn rã

Cảm ơn em tất cả
Mùa thu đã về rồi
Khoảng trời xanh yên ả
Tôi tìm lại chính tôi






DỆT LẠI BẢN TÌNH CA






Một ngày cuối hạ
Nó hối hả ra đi
Vội vã đến không ngờ
Nó làm gì để hồn phách ngẩn ngơ
Cứ như là trốn chạy?

Trốn chạy cuộc đời về miền hoang hoải
Thừa mứa chuyện ảo hư
Có những chiều vàng nó ngồi đó trầm tư
Chợt nhận ra giữa một rừng chữ nghĩa
Chỉ là vô ngôn viết rồi ngắm nghía
Đôi lúc quay cuồng nó kể lể than van
Tìm đâu ra ngày tháng thiên đàng
Khi nhân thế chỉ xem thơ vận đa đoan là trò đùa nghiệt ngã

Nó mơ làm chiếc lá
Cuộn mình trước dòng chảy thời gian
Thả trôi trong vỏ bọc hoang tàn
Tự do ngắm trời xanh bát ngát
Còn hơn là con rối gục đầu cúi mặt
Vay mượn chút tình câm
Đêm từng đêm rơi giọt lệ thầm
Nghẹn ngào thấy mình rớt vào tâm bão

Thôi đừng buồn đừng thêm câu phiền não
Đừng nhớ chi lần gặp gỡ trên cầu
Hãy nhẹ nhàng ru lại khúc ca dao
Ầu ơ dịu dàng bình dị…

Khép lại con tim … vỗ về lý trí
Dắt thơ tìm khoảng yên ả lá hoa
Dệt lại bản tình ca
Đã lâu rồi quên bẵng!