2019-02-17

RỒI CŨNG PHÙ VÂN!








Rồi cũng phù vân…
cũng phù vân!

Hương hoa
thoang thoảng
nụ trong ngần

Sẽ hòa trong gió
trôi biền biệt

Nuối tiếc làm gì
mãi trở trăn?













2019-02-16

NỖI NIỀM








Chiều 15/02, NND từ GL ghé thăm tôi. Hai chị em vào quán cà phê Nhật An tâm sự. Nghe NND kể về tình thơ, bạn thơ của một thời TĐVN, tôi muốn chóng mặt. Thật thất vọng khi những người bạn thuộc gia đình Trăng Lãng Du lại đối xử với nhau bạc tình bạc nghĩa như thế!
Hôm nay, khoảng gần 11 giờ trưa, LTS gọi điện cho tôi bảo đang trên đường đến LT. Thế là tôi lại khóa cửa, cùng LTS và bạn thơ Phiêu Lãng lần nữa ghé quán Nhật An  Mới đầu tháng Giêng mà trời nắng như đổ lửa.
Tôi rất quý LTS vì em là một bạn thơ rất tốt bụng và quan tâm đến tôi. Hồi còn viết chung TĐVN, em thường hay hòa cùng thơ tôi. Kẻ nào bắt nạt tôi, em sẵn sàng vào chém. Em gọi tôi là đại tỉ và xưng đệ với tôi. Nghe có vẻ kiếm hiệp nhưng đầy khẩu khí. Với tình nghĩa sâu nặng như thế, tôi không thể phũ phàng chối bỏ tình bạn với em.
Tôi đã thực sự xa rời mạng ảo và những người bạn hồi ấy tôi ngỡ là rất chân tình với tôi. Nhưng thực sự không phải vậy. Là một giáo viên, tôi sống chân thật và luôn coi trọng tình bạn. Vậy mà họ lại gây cho tôi nhiều nỗi chán ngán. Trước đám đông, họ làm ra vẻ tội nghiệp tôi với cuộc sống cô đơn, bệnh hoạn. Nhưng sau lưng tôi, họ lại nhẫn tâm chà đạp tôi, rằng tôi thế này thế nọ. Ngoại tôi chỉ nhỏ nhẹ dạy dỗ tôi còn họ chẳng là gì cả mà dám lớn tiếng với tôi, nghĩ lại tôi thấy buồn lòng ghê lắm.
Tôi chỉ còn liên lạc với Sư phụ tôi là nhà thơ ĐQL ở QN và người bạn tri âm HNT ở CT. Hai người này đã có công hướng dẫn tôi thể thơ Đường. Lâu lâu có tập thơ mới, tôi gởi biếu SP và bạn tri âm. Thỉnh thoảng tôi cũng nhận được điện thoại thăm hỏi của hai người. Tình thầy trò, tình bạn hữu càng lúc càng thêm gắn bó.
Tôi không còn viết trang Facebook vì thấy mạng xã hội này khá phức tạp và tôi cũng không muốn nhìn họ quay cuồng, nhởn nhơ tự cho thơ họ là nhất trong thiên hạ. Tôi biết mỗi lần tôi xuất bản thêm một tập thơ là họ giận dữ ghê lắm. Họ ganh tỵ với thành tích của tôi đó thôi!
Rất may tôi có được trang Blogspot rất đẹp và yên tĩnh để đăng thơ. Những bài thơ của tôi trên Blog ít bạn thơ vào đọc. Là do tôi không muốn giao lưu nhiều, sợ lịch sử tái diễn. Cũng chẳng sao! Tôi chẳng quan tâm nhiều đến tha nhân. Sáu năm qua tôi sống hết lòng với thơ và các bạn hữu, nhưng đổi lại chỉ còn nỗi chán chường nhân thế là quanh quẩn bên tôi canh cánh suốt tháng ngày. Do đó, nếu có ai ghé vào Blog đọc thơ tôi và lẳng lặng ra đi, tôi vẫn biết ơn các bạn ấy nhiều. Không có chuyện tôi đỏng đảnh khinh người vì tôi biết rất rõ mình là ai giữa cuộc thế đầy nhiễu nhương, lọc lừa, giả trá và đen trắng này. Chỉ là vì tôi thương trái tim ốm yếu của tôi. Tôi sợ nó bị tra tấn tội nghiệp!
Tôi thật hạnh phúc vì sau những thăng trầm, tôi vẫn còn ngập đầy cảm xúc với thơ. Rảnh rỗi, tôi hay lang thang tìm đọc thơ của các nhà thơ lớn trong và ngoài nước. Đó chính là men thơ giúp tôi viết đều đặn hơn, mượt mà hơn.










VÌ ĐÂU?







Trả tôi
chiếc lúm đồng tiền
Một lần khờ dại
thiên duyên gởi người

Thuyền đi biền biệt
xa khơi
Bến xưa ở lại
nụ cười hắt hiu

Ngẩn ngơ
nắng sớm mưa chiều
Xuân về hờ hững
cô liêu tháng ngày

Hồ trường
sao lắm đắng cay
Vì đâu
má lúm u hoài
nặng mang?













KHÔNG ĐỀ







Rộn ràng
Gió ghé bên hiên
Mùa Xuân đẹp quá
ngập miền cỏ hoa

Dịu dàng
hát khúc tình ca
Long lanh mắt biếc
vỡ òa yêu thương

Nhành mai
vàng rực góc vườn
Bâng khuâng cánh mỏng
thoảng hương đất trời

Bình minh
trải nắng hồng tươi
Đón chào ngày mới
nụ cười giòn tan














2019-02-15

KỂ CHUYỆN TÌNH NHÂN








vẽ vời chi cái lễ tình nhân
ông bà ta ngày xưa ngày xửa
chẳng sô cô la cũng chẳng hoa hồng
chữ hạnh phúc vô cùng thừa mứa

gặp gỡ rồi thương nên nghĩa vợ chồng
cơm, canh ruột bầu râu tôm một thuở
nếm mật nằm gai sau trước chung lòng
khuya sớm chuyên cần ngập đồng lúa trổ

ăn đời ở kiếp đầu bạc răng long
con cháu ngoan hiền kính trên nhường dưới
mỗi ngày trong năm rộn rã tình nhân
thoang thoảng xa gần hương cam hương bưởi

làm lụng quanh năm cuốc bẫm cày sâu
vẹn khúc ân tình thắm màu phu phụ
mưa nắng không ngại dãi dầu
lo gì cuồng phong bão dữ?













RỒI CŨNG QUA NGÀY TÌNH NHÂN







Rồi cũng qua Ngày Tình nhân
Sô cô la nhạt nhẽo hoa hồng héo khô
Mỏi con mắt ướt mong chờ
Thiên thu còn có bao giờ gọi tên?

Đời thơ sao lắm muộn phiền
Giữa khuya tỉnh giấc tưởng miền yêu thương
Đã từng hạnh phúc thiên đường
Mày đưa mắt liếc vấn vương một thời

Nghìn trùng xa cách chơi vơi
Vuột tay đánh rớt nụ cười trăm năm
Tủi thân áo lụa tơ tằm
Mơ chi cái thuở tình nhân dịu dàng?











2019-02-14

VALENTINE CÔ ĐƠN








Valentine rực rỡ sắc Xuân
Mùng 10 Tết phố phường như trẩy hội
Trước hiên nhà em ngồi bó gối
Nhớ một thời ngà ngọc đã xa

Buổi vào Xuân em khoác áo hoàng hoa
Sóng vai anh ngập tràn hạnh phúc
Nắng sớm mai lung linh vàng rực
Quấn quýt bên em môi má đỏ bừng

Nụ hôn đầu xao xuyến bâng khuâng
Lá cỏ lao xao vướng gót hài nhung tím
Anh kết tặng em vương miện
Nguyệt quế thơm hương nồng ấm cuộc tình

Em là công chúa nhỏ xinh
E ấp bên anh…
Vị hoàng tử giỏi tài thi phú
Vần thơ anh ngọt ngào câu chữ
Để đêm về em chìm đắm trong mơ

Có ai ngờ!... Thật có ai ngờ!
Anh trốn em dạo chơi cùng mây gió
Giữa cuộc đời em cô đơn vò võ
Ngắm Valentine…
Gọi khẽ một tên người…








:)) :(( :) :-ss =)) :( :d @-) :p :-o [-( :-? :-t b-( =d>

Hướng dẫn viết nhận xét:
- Copy ký tự bên phải emo muốn chọn và dán vào khung nhận xét.
- Dán link ảnh trực tiếp vào khung nhận xét không cần dùng thẻ. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa.