2018-07-18

NHỚ MỘT THỜI ĐÃ XA








Đêm đã khuya ghê lắm
Giấc ngủ vẫn chưa về
Lời thơ ai nồng ấm
Che bớt phần tái tê

Nhớ ngày xưa xa lắc
Đất hội ngộ cùng Trời
Tiếng tơ đồng dìu dặt
Để hồn phách chơi vơi

Lầu hoa vui rộn rã
Đầy ắp tiếng nói cười
Mắt nhìn xao xuyến lạ
Hạnh phúc chừng lên ngôi

Trao cho nhau cảm xúc
Chuỗi thần tiên tháng ngày
Mặc chênh vênh mép vực
Mặc biển đời đắng cay

Trăm năm tình cổ tích
Chẳng làm sao xóa nhòa
Giữa đêm trường tĩnh mịch
Nhớ một thời đã xa…







2018-07-16

TỰ TÌNH THÁNG BẢY







Tháng bảy trăng buồn như huyền thoại
Dòng sông Ngân khuất nẻo chân trời
Để Ngưu Chức lạc miền hoang hoải
Ngược thiên hà tìm kiếm xa xôi

Tháng bảy mây sầu như cổ tích
Sợi tơ vương bỗng chốc nhạt nhòa
Hoàng hôn xuống khói sương mờ mịt
Bước ngập ngừng vấp phải cỏ hoa

Tháng bảy đêm dài như vô tận
Dòng sông khuya sóng nhẹ vỗ bờ
Giọt lệ nào khóc tình lận đận
Giấy mực nhòe ướt cả trang thơ











2018-07-15

CHẠM TAY VÀO THÁNG BẢY








Chạm tay vào tháng bảy
Phượng thổn thức tạ từ
Cánh hồng rơi vương vãi
Thảm cỏ nhuốm sầu tư

Chạm tay vào tháng bảy
Ve nín lặng thẫn thờ
Để lại niềm tê tái
Giăng bủa đầy trang thơ

Chạm tay vào tháng bảy
Vườn ngập mảng rong rêu
Cỏ lau như khắc khoải
Nghiêng ngả dưới nắng chiều

Chạm tay vào tháng bảy
Chim sổ lồng vút bay
Về khung trời xa ngái
Lòng chợt tràn đắng cay

Chạm tay vào tháng bảy
Cho lạc mất nụ cười
Hỏi nơi miền hoang hoải
Có ai nhặt giùm tôi?







ĐÓA THẠCH THẢO MỎNG MANH







Trời Sài Gòn sáng chủ nhật buồn hiu
Trận áp thấp vừa kéo về bất chợt
Mây vần vũ tựa ngàn cơn bão rớt
Em một mình áo mỏng buốt tái tê

Con đường Nguyễn Du dài đến lê thê
Hai hàng cây lá xạc xào trước gió
Chiếc dù tím che không đầy nỗi nhớ
Nước mắt buồn òa vỡ giọt rưng rưng

Tuổi học trò mười tám lắm bâng khuâng
Em mỏng manh giống loài hoa thạch thảo
Sao người nỡ dắt em vào mộng ảo
Để suốt ngày chìm đắm giữa thực hư

Rồi vô tình bỏ em bước bơ vơ
Phía ngã tư em thẫn thờ mong ngóng
Mưa mù mịt khiến lòng em dậy sóng
Phút lạc loài tóc rối xót xa bay…







2018-07-14

LẶNG LẼ THU VỀ







Vườn xưa lau lách ngổn ngang
Đứng giữa điêu tàn hồn phách ngẩn ngơ
Còn ai đâu để mong chờ
Cung đàn lạc nhịp tứ thơ nhạt nhòa

Tội vần lục bát xót xa
Trầm tư… nuối tiếc ngọc ngà phôi phai
Chim khuyên cất giọng u hoài
Ngó Nam trông Bắc tháng ngày hắt hiu

Vườn xưa hoa cỏ tiêu điều
Thôi xin từ tạ cuối chiều lãng du
Lối qua vướng víu sương mù
Mới hay lặng lẽ mùa thu đã về










2018-07-13

RÉO RẮT KHÚC TÌNH CA








Chẳng có gì để ta phải luyến lưu
Chuyện ngày xưa giờ đã thành dĩ vãng
Mảng rong rêu nhạt nhòa theo năm tháng
Chút khói sương lãng đãng tận góc trời

Chẳng có gì để ta phải chơi vơi
Cuộc hội ngộ mùa thu nào vội vã
Rồi cũng như chiếc lá vàng lả tả
Cuốn trôi theo buồn bã trận mưa chiều

Chẳng có gì để ta phải liêu xiêu
Câu chữ ấy giờ nghe chừng xa lạ
Đâu phải lời thơ mượt mà êm ả
Phai tàn rồi… nắng hạ cũng chao nghiêng

Chẳng có gì để ta phải ưu phiền
Đứng lên đi ngoài kia hương ngào ngạt
Đóa yêu thương dịu dàng lên tiếng hát
Khúc tình ca réo rắt đến nao lòng












2018-07-12

GIÃ TỪ FACEBOOK






Đã lâu lắm rồi, tôi hầu như chẳng ghé trang Facebook. Nhiều bạn bè ở xa cứ lo lắng, sợ trái tim chối bỏ tôi. Tội anh bạn Nguyễn Tự Lập ở Mỹ, hắn đã hốt hoảng khi thấy tài khoản của tôi trên Fac bị khóa. Cuống cuống tìm số phone của tôi, hắn đã hét trong máy điện thoại: "Nè Loan, ngoài Minh Hương vợ Lập, người mà Lập lo kế đó là Loan. Có biết chưa? Đừng bao giờ để Lập phải ú tim như thế nhé!". Ôi! Thật cảm động trước tình thân hữu hơn bốn mươi năm.
Sáu năm giao lưu trên mạng ảo, tôi còn được những gì? Đãi bôi! Chán ngán! Tìm một người bạn thật khó hơn mò kim đáy bể! Thiên hạ cứ tưởng mình là vũ trụ và sự cao ngạo của họ đã làm tôi càng lúc càng thấy lạ xa. Là dân Nam bộ, tôi tự hào mình đã sở hữu một tính tình chân chất, bao dung. Với bạn bè, dù trên mạng ảo, tôi luôn trải lòng và hết mực trân quý. Nhưng đổi lại, tôi luôn là người chịu lắm thiệt thòi và nhận về cho mình nhiều nỗi muộn phiền đắng ngắt.
Sự cố gắng nào rồi cũng có giới hạn của nó. Tôi đã hụt hẫng và khóc rất nhiều để cuối cùng chọn cho mình lối đi riêng. Tôi yêu sự cô đơn và cảm giác ngồi một mình nói chuyện với cái đầu gối của mình thật là thú vị. Không tham vọng, ganh tỵ, sân si, nanh vuốt như thiên hạ. Tôi thích ngồi cuộn mình bên ốc đảo ngắm lá hoa, nghe nước chảy róc rách, thưởng thức mấy bức thư pháp mình vừa viết được để ngẫm ra nhiều điều thật chí lý.
Để tìm quên mạng ảo, tôi trở lại đúng vị trí của mình. Một người thầy! Dù đã về hưu khá lâu nhưng tôi vẫn được phụ huynh tin tưởng nhờ kèm cặp cho các em. Gần bên học sinh, tôi thấy tâm hồn mình trẻ trung và yêu đời hơn. Các em đúng là đám thiên thần bé nhỏ mang lại cho tôi nụ cười mà bấy lâu tôi gần như đánh mất. 
Hôm sinh nhật tôi, tôi thật vui khi nhận từ các em những lời chúc chân tình. Tôi chia bánh kẹo cho các em. Ánh mắt hồn nhiên của các em đã làm tôi hạnh phúc và tôi cảm thấy con đường mình lựa chọn là đúng.
 Mùa trái cây năm nay vườn nhà tôi trúng đậm. Sầu riêng vỏ mỏng, cơm vàng nghệ, vị béo ngọt, thơm sực nức mỗi lần chín ồ ạt phải rao bán trên Fac, tài khoản của em và cháu tôi. Xem ra làm cô gái bán sầu riêng an toàn và khấm khá hơn làm thơ! 





Ngoài sầu riêng, măng cụt mùa này trái rộ thấy mê, mỗi ngày thu hoạch có gần trăm ký. Thường mệt, đói và khát quá, tôi và các em ăn măng cụt trừ cơm. Măng cụt đang thu hoạch đợt hai. Tuy đã vào mùa mưa nhưng măng cụt nhà tôi vẫn ngon và hầu như không có mủ. Vườn nhà tôi chỉ bón phân tro chứ không sử dụng thuốc như các vườn khác nên trái cây rất được mọi người ưa chuộng. Măng lớn giá cao nên để bán còn lại măng bẹo nhỏ hơn thường để dành ăn. Thực ra măng bẹo rất ngon, múi đều không phải bỏ hột. Còn măng để già quá thường không bán mà để làm gỏi măng cụt thật hấp dẫn. Hôm vừa rồi hái được mấy ký măng già, tôi trộn đĩa gỏi măng với tôm thịt đậu phụng kèm rau thơm ăn với bánh phồng tôm và thêm vài lon bia, chị em tôi đã có một bữa ăn thật là ngon miệng. 





Cũng bởi mê dạy thêm và mê làm cô bán trái cây nên hai tháng nay thỉnh thoảng tôi mới làm được bài thơ. Cũng chẳng sao! Tôi bây giờ chỉ một mình, lang thang, buồn vui nhè nhẹ. Cảm giác cuộc sống của tôi hiện nay thần tiên lắm! Tôi không ủy mị chờ đợi sự sẻ chia. Quen rồi hai tiếng cô đơn, tôi giờ đây mạnh dạn hơn bao giờ hết. Tôi vẫn trân quý tình bạn nếu họ tôn trọng tôi. Bằng ngược lại, tôi chọn vần thơ là tri âm tri kỷ của mình. Tôi rất thích hai câu thơ của nhà thơ Đăng Lan:
Tri âm tìm khắp chân mây
Cuối trời mới biết là đây chính mình
Sao tự dưng tôi cảm thấy thương tôi ghê quá!