lâu rồi không cầm bút
để hồn thơ đi hoang
tự dưng bao cảm xúc
sáng nay bỗng tuôn tràn
vẫn một mình ốc đảo
bạn cùng nỗi cô đơn
phượng thắm hồng sắc áo
mây rưng rưng dỗi hờn
dỗ dành từng con chữ
ngũ ngôn nhoẻn miệng cười
quên ba đào sóng dữ
tứ dịu dàng rơi rơi…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét