-->

2017-04-20

ĐÊM NGHE TIẾNG NGUYỆT CẦM




Vẳng trong đêm tiếng nguyệt cầm
Tưởng hồn sông núi ngàn năm vọng về
Tiếng đàn như tỉnh cơn mê
Thoảng đưa theo gió lời thề tử sinh

Sử xanh còn đọng ân tình
Máu xương ướt đẫm thân mình ngại chi
Tiếng đàn tựa tiếng quân đi
Vó câu sầm sập sợ gì bão giông

Biết bao gương sáng anh hùng
Tự ngàn xưa đã vẫy vùng liệt oanh
Giữ cho bờ cõi yên bình
Vượt qua bao nỗi gập ghềnh nắng mưa

Tiếng đàn gợi nhớ xa xưa
Ông cha vất vả bốn mùa ngô khoai
Dựng xây thành quách đền đài
Cháu con tiếp nối tháng ngày hiển vinh

Nguyệt cầm dạo khúc nam bình
Lời ca trầm bổng vẽ hình nước non
Thiên thu đá tạc chẳng mòn
Vẫn lung linh vẫn sắt son mãi hoài

Tiếng đàn réo khúc nam ai
Để người lữ khách dặm dài nhớ thương
Lời ca quyện khắp nẻo đường
Thêm yêu tha thiết quê hương giống nòi






2 nhận xét:

  1. Bài thơ hầu như gói trọn các thể loại nhạc dân ca của cả ba miền Việt Nam chúng ta; gắn liền với sự đa dạng trong diễn tả các trạng thái cảm xúc âm nhạc của nhạc cụ Nguyệt Cầm. Hay quá!
    DVD sang thăm nhà, thưởng thức bài thơ hay, chúc ĐML cuối tuần vui khỏe, an lành! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn DVD đã đồng cảm cùng thơ! Chúc bạn luôn vui khỏe!

      Xóa